
Hình tôi do tác giả chụp
Gặp ông chủ một vườn ươm tài năng Việt
Nguyễn Huy Cường
TP – Tôi rời căn biệt thự của Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng lúc quá trưa tìm một café võng ven xa lộ Hà Nội tính chợp một chút theo thói quen.
Nhưng rồi không thể ngủ được. Giọng nói trầm ấm, như tự sự, như sẻ chia của ông vẫn văng vẳng bên tai như một bản hợp ca vừa rộn ràng vui vẻ vừa rung lắng âm thanh của hợp tan, nhân thế.
Về nhà, định viết ngay về ông trong đêm, để “tận thu” hết cảm xúc đang dâng trào khi vừa diện kiến con người đặc biệt này. Nhưng tôi đã phạm một sai lầm, chỉ vì quá tò mò, tôi vừa thả cái CD ông tặng vào máy.
Không gian như chùng xuống, giai điệu nhạc Trịnh lan tỏa rất nhanh. Cái lạnh đầu mùa hiếm hoi của khuya Sài Gòn được phủ tràn những thanh điệu mê hồn mà vẫn đẹp như thơ, sâu như triết của Trịnh Công Sơn và đời như giọng hát của giáo sư. Đêm như ấm hơn, sâu hơn. Mùng một tết dương này, ông đã bảy mươi…



Recent Comments