Home > Bài phỏng vấn, Giáo dục, Khoa học Công nghệ > Trả lời nhà báo Xuân Thái phỏng vấn (Thời báo Kinh tế Việt Nam, Số Tết Dương lịch 2010)

Trả lời nhà báo Xuân Thái phỏng vấn (Thời báo Kinh tế Việt Nam, Số Tết Dương lịch 2010)

January 3rd, 2010 Leave a comment Go to comments

Tập hợp trí thức, chấn hưng dân khí

vì quyền lợi dân tộc

P/v. GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư danh dự thực thụ, Đại học Liège, Vương quốc Bỉ, nguyên Chủ nhiệm Chương trình đào tạo thạc sĩ EMMC và MCMC tại Việt Nam

hinh-ngay-dai-sy-quan


-Thưa Giáo sư! GS đã từng nói: “Nếu không có đổi mới thì tôi sẽ không thể nào đóng góp được gì cho Việt Nam từ năm 1990 cho đến nay, đặc biệt cho ngành giáo dục và đào tạo bậc cao học mang tính quốc tế”. Xin GS có thể nói rõ hơn về vấn đề này?

Công cuộc đổi mới đã đưa Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng cùng cực của thời bao cấp và cho phép VN phát triển thành công, nhanh chóng vươn lên làm cho cả thế giới thán phục, bạn bè nể trọng.

Tuy nhiên trên hành trình phát triển mới, trong giai đoạn hội nhập hôm nay, thời buổi hậu WTO, tôi thiết tha mong đổi mới hơn nữa, nhanh hơn nữa, triệt để hơn nữa. Điều này cả nước mong đợi, Việt kiều chúng tôi mong đợi nhưng phải thành thật nói là mọi việc vẫn còn là kỳ vọng!

Chuyên gia trí thức Việt kiều quan tâm đến tình hình hiện nay đều không khỏi lo âu vì những lý do chủ quan và khách quan như ảnh hưởng suy thoái tòan cấu, kinh tế Việt Nam đang bị khựng lại, tình trạng tham nhũng không giảm thiểu mà ngày càng lộng hành. Theo tôi, cơ chế quan liêu bao cấp vẫn còn là vật cản cho công cuộc HĐH và CNH đất nước. Điều làm tôi rất lo là cơ chế này nay gắn liền với nhiều lợi ích cục bộ. Tôi e rằng khả năng mất cân bằng giữa sự phân tầng quyền lực và tăng trưởng kinh tế sẽ dẫn đến mất ổn định chính trị. Nguy cơ này càng đáng quan ngại hơn nữa khi Việt Nam phải đối phó với áp lực bên ngoài và ra sức bảo vệ toàn vẹn lãnh hải đang bị đe dọa nghiêm trọng.

-Theo GS, công tác quản lý nghiên cứu khoa học tại Việt Nam đang gặp phải những vấn đề gì?

Là một giáo sư đại học, một nhà khoa học đã sinh hoạt 48 năm tại một nước tiên tiến, đã bỏ ra 15 năm thường xuyên qua lại châu Âu - Việt Nam để chuyển giao công nghệ, tôi đặc biệt quan tâm và có nhiều trăn trở thiết thực về việc tổ chức nghiên cứu khoa học tại Việt Nam. Tôi có cảm giác, ta đã đi chệch hướng lâu hằng mấy thập kỷ. Khi cả một hệ thống nghiên cứu khoa học đã chồng chất quá nhiều bất cập, thì mọi thay đổi nhanh chóng là điều rất khó.

Báo chí đã nhiều lần đề cập đến tính không hiệu quả của nền khoa học Việt Nam. Những con số rất thuyết phục đã chỉ rõ Việt Nam ta đang đứng ở đâu so sánh với các nước lân bang: Số bằng sáng chế của VN là 0 trong năm 2006 trong lúc của Mã Lai là 147, Thái Lan là 158, Singapore 995, Hàn Quốc là 102.663 (Báo cáo của ĐH Harvard về Giáo dục đại học tại Việt Nam).

Tình trạng này không thể kéo dài thêm nữa và yêu cầu canh tân hệ thống tổ chức nghiên cứu khoa học Việt Nam là yêu cầu bức thiết không thể không có được nếu ta muốn đạt mục đích hằng đề ra là HĐH và CNH đất nước. Luật Công nghệ đa ra đời, nhưng theo tôi đây chỉ là những biện pháp tình thế chưa phải là bước đi có tính đột phá cần thiết để nhanh chóng phát triển bắt kịp lân bang.

-Theo GS, tính đột phá đó là gì?

Cần có một tư duy mới mẻ và dũng cảm mới có thể trả lại khoa học lại cho các nhà khoa học chân chính, mới tạo điều kiện cho việc xuất hiện một không gian, một môi trường thông thoáng dân chủ cởi mở cần thiết cho các nhà khoa học thực thụ. Bởi vì khoa học là tôn trọng sự thật, là phát hiện cái mới, là sáng tạo, là phê phán cái cũ, là phát huy cá tính năng khiếu, là thoát ra khỏi những khuôn mẩu xơ cứng, những đường mòn giáo điều, là vươn ra thế giới bao la, là tôn trọng những hệ giá trị quốc tế về khoa học… Nói tóm lại, ta phải triệt để đổi mới tư duy mới có thể phục hồi tinh thần khoa học chân chính. Cụ thể hơn tại Việt Nam ngày nay, muốn đột phá, phải dũng cảm cắt bỏ những khối u nhức nhối trong các cơ sở khoa học, phải rà soát lại nhân sự đang làm khoa học, phải chọn đúng người đầu đàn cho từng lĩnh vực…

-Một trong những vấn đề cốt lõi mà toàn xã hội đang quan tâm, đó là làm thế nào để kiện toàn đổi mới nền giáo dục, chấn hưng đất nước. GS nghĩ sao về vấn đề này?

Đúng! Đây là vấn đề cốt lõi mà toàn bộ xã hội đã và đang bức xúc. Tôi thiết tha mong mỏi Việt Nam nhanh chóng cải tổ triệt để nền giáo dục. Trên thực tế, đã có biết bao nhiêu ý kiến của các bậc thức giả, các nhà giáo tâm huyết trong và ngoài nước cho việc này. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần phát biểu, đã viết nhiều bài báo được đăng tải trên các cơ quan ngôn luận đại chúng… Nhưng, nói thật, việc đổi thay sao quá chậm chạp! Ở đây cũng toát lên những sai lầm đã chồng chất quá nhiều năm có hiệu ứng dây chuyền, cỗ xe thì quá cồng kềnh, sức ỳ quá lớn, lợi ích cục bộ phe phái quá nhiều nên mọi chuyện có vẻ như đâu rồi cũng vào đấy. Tôi chưa thấy bánh xe đổi mới giáo dục thực sự lăn, dốc còn quá cao chăng?

Theo tôi, muốn có thay đổi căn bản phải chạy chữa cho được những căn bệnh trầm kha, như là: Vai trò người thầy trong giáo dục chưa được coi trọng đúng mức, chính sách đào tạo người thầy chưa ổn, lương bổng không đủ ăn, điều kiện sinh hoạt còn nhiều bất cập; đề cao số lượng coi thường chất lượng; đề cao bằng cấp, coi thường học thực, vv… Không thể dùng liều thuốc cảm để chữa bệnh di căn! Động tác này cũng cần sự đổi mới tư duy triệt để. Khi tư duy đã dứt khoát, hướng đi đã xác định, thì vấn đề còn lại chỉ là thời gian. Đọc dự thảo chiếc lược giáo dục, tôi vẫn chưa thấy toát ra yêu cầu bứt thiết này.

-Thưa GS, theo GS, người trí thức chân chính thường “dị ứng” với những vấn đề nào?

Người trí thức chân chính rất dị ứng với môi trường quan liêu mệnh lệnh, xơ cứng. Họ cần một môi trường thông thoáng, cởi mở, dân chủ tự do. Chỉ như vậy thì trí thức mới phát huy được đầy đủ vai trò của mình. Không có không gian tự do sáng tạo và tranh luận công khai ý kiến thì không thể xuất hiện đội ngủ trí thức chân chính và tâm huyết được.

Tại sao tôi nói như vậy? Chất xám là sản phẩm quý hiếm nên nó mong manh, dễ vỡ. Huy động chất xám nhất là chất xám cao cấp cần những biện pháp tế nhị. Điều này đòi hỏi cần phải tạo dựng một không khí thoải mái, thân thiện, dân chủ tự do trong phát biểu, góp ý và đề xuất khoa học. Đây là điều tiên quyết để trí thức người Việt ở nước ngoài về hoạt động và đóng góp hết mình.

Cần đặc biệt chú trọng đến những chính sách đối với trí thức trong nước. Vì đây như là cái gương để trí thức kiều bào soi thấy và quyết định hành động của mình. Tôi nghĩ phải tạo điều kiện cho trí thức trong nước phát biểu, phản biện thẳng thắn vô tư độc lập. Đây chính là nhân cách của những nhà hoạt động khoa học độc lập, vì họ tôn trọng chân lý và sự thật, không bị chi phối bởi những lợi ích cục bộ. Hãy để mọi người hướng chung tới quyền lợi dân tộc, thể hiện tinh thần yêu nước một cách hài hòa và đầy đủ. Nếu trí thức trong nước còn phải e dè lo ngại, thì trí thức người Việt định cư ở nước ngoài làm sao khỏi cảm thấy băn khoăn, do dự…

XUÂN THÁI thực hiện

(Sài Gòn 31/12/2009)

  1. No comments yet.
  1. No trackbacks yet.