Wednesday, January 09th, 2013 | Author:

Chia tay cụ Bá

 Trương Duy Nhất

Báo chí tỏ ra hồ hởi quá mức. Mấy tờ nhờ phỏng vấn và viết bài. Chỉ biết cười: Nguyễn Bá Thanh là người không ưa trò phỏng vấn. Còn viết vẽ chân dung cụ Bá thì tôi đã kẻ vẽ quá nhiều rồi. Trước lúc ông đi, rời Đà Nẵng ra Ba Đình, chỉ xin có vài dòng tiễn chia:

Với Đà Nẵng, coi như ông đã hoàn thành nhiệm vụ. Đà Nẵng cần một nét vẽ khác, một Nguyễn Bá Thanh khác. Cái khí chất và tài năng của chân sút ấy, cách đá ấy cần cho một trận cầu khác lớn hơn sân bóng Chi Lăng.

Đáng ra ông “lên tuyển” sớm hơn, nhưng năm lần bảy bận đều lận đận. Mà cũng lạ, sự nghiệp chính trị của ông đều chết ở những phút 89. Nếu không, lúc này chắc ông đã chễm chệ ngồi trên đỉnh cao quyền lực (khi hưu, nếu viết hồi ký, những chuyện này sẽ thành kinh động).

Ra Ba Đình, ngồi ghế Trưởng ban Nội chính chẳng là gì. Nhiều người hi vọng ông sẽ thành “thủ lĩnh chống tham nhũng”, hi vọng ông bắt sâu… Đấy là những “hi vọng” rất sai lầm. Ông không phải tạng người làm việc đó. Nhưng ngồi đó, chắc chắn ông sẽ sớm được bổ sung vào Bộ Chính trị. Và cái ghế Thủ tướng trong một tương lai gần là có thể đoán được. Còn nếu không, cứ ngồi chết dí ở cái chân Nội chính, Nguyễn Bá Thanh chẳng những không diệt được sâu mà cũng không vung vẩy được gì và cũng sẽ chẳng có sự thay chuyển lớn lao nào.

Nguyễn Bá Thanh không phải là không có những tì vết. Thậm chí ông còn là một nhân vật khá nhiều điều tiếng. Tôi biết, biết rất rõ điều này. Nhưng trong đội ngũ hiện thời, ông vẫn là nhân vật sáng nhất, đáng chọn nhất. Tình thế đất nước lúc này cần ở một nhân vật có tầm khuynh loát như ông. Con tàu kinh tế Việt cần một tay chèo với khí chất Quảng hừng hực như ông.

Không biết ông Thanh có được làm và làm được điều gì. Nhưng hiện tượng like Nguyễn Bá Thanh rầm rộ trên mạng chứng tỏ một khát vọng đổi thay đến cháy bỏng. Tình hình bi trệ, bức bách đến mức cần phải có một điều gì đó đổi thay thật sự, một thay chuyển gì đó thật khác, rất khác.

Ông được dân tình trên dưới trong ngoài mong đợi, được cả báo chí chính thống lẫn cánh lề trái ca tụng. Một hiện tượng hiếm hoi. Chưa có quan tỉnh nào bước chân vào cửa Ba Đình lại được dân tình khen nức nở và kỳ vọng lớn vậy. Nếu có một cuộc bỏ phiếu thật sự dân chủ vào lúc này, tôi tin dân tình cả nước dồn phiếu cho cái tên Nguyễn Bá Thanh nhiều nhất.

Đó là vinh dự, nhưng cũng là thách thức cam go.

Tôi biết ông Thanh là người chăm vào mạng. Tôi biết ông là người biết lắng nghe. Và tôi cũng biết ông là quan chức hiếm hoi biết cảnh giác dè chừng trước những lời tâng bốc, những sự tôn vinh.

Vì thế, hi vọng khi bước chân vào cánh cửa Ba Đình, ông sẽ làm được điều gì đó thật sự “the change we need”. Như chính ông từng nói “đã làm thì phải có lửa, ai mệt quá thì giơ tay xin nghỉ!”. Mong ông giữ được lửa, giữ được cái chất Quảng hừng hực trong người. Đừng để dăm năm một nhiệm kỳ, những người đang vẫy cờ hò reo cổ vũ ông lúc này lại trở cờ ném chửi mai mỉa khinh miệt như những “đồng chí” X, Y, Z…

Nhiều người bảo “không dễ gì”, nhưng tôi vẫn tin. Mong đợi của tôi, chắc cũng là của rất rất nhiều người.

____

Nguồn: http://www.truongduynhat.vn/chia-tay-cu-ba/

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. Both comments and pings are currently closed.

Comments are closed.