Tuesday, March 11th, 2008 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Quyền công dân của Việt Kiều

 TSKH Nguyễn Đăng Hưng,

Giáo sư danh dự trường Đại học Liège, Bỉ

hop khoan dai

Sau quyết định miễn thị thực cho Việt kiều, nghị định mới về việc cho phép Việt kiều mua nhà tại Việt Nam như người trong nước (báo Thanh Niên ngày 11/3/2008: xem báo) , nếu được thông qua là một bước tiến mới đáng kể trong xu thế xóa bỏ việc phân biệt đối xử giữa người Việt trong và ngoài nước do lịch sử để lại.

 

 

” Hội thảo Hà Nội, họp khoán đại”

Thật ra nói cho cùng, những những quyết định thuộc phạm trù người Việt Nam ở nước ngoài như trên chỉ là những biện pháp bình thường hóa quyền công dân của người Việt Nam, một trong những quyền căn bản mà công dân tất cả các nước văn minh dân chủ toàn cầu đã được hưởng từ khi nền dân chủ đích thực đã được thực thi trên thế giới. Chính những biện pháp ngược lại mới là bất thường, mới là nghịch lý.

Phải mất gần 33 năm Việt Nam, phải tốn bao nhiêu giấy mực, bao nhiêu tranh cải, phải loay hoay mãi, nay mới bình thường hóa một việc phù hợp với nguyện vọng chung của người Việt định cư tại hải ngoại và quyền lợi căn bản của dân tộc.

Nhưng chưa hết đâu, vì còn phải nhiều nghị định cá biệt nữa mới đi hết con đường gian nan này!

Nhân dịp này tôi cũng xin nhắc lại đề nghị của cá nhân tôi đã 3 năm rồi, có mặt các quan chức cao cấp (Phó Chủ Tịch nước, cấp Bộ trường, Thứ trường, Vụ trưởng, Phó Ban…, của Bộ Ngoại giao, Bộ Khoa học Công nghệ, ban Đối ngoại Quốc Hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và đông đảo Việt kiều tiêu biểu khắp các châu lục.) ngày họp mặt Việt kiều 17/8/2005 tại Hà Nội, do Ban Việt kiều Trung Ương tổ chức.

Photobucket
Ông Nguyễn Phú Bình, Chủ Nhiệm Ban Việt kiều Trung Ương”

Tôi xin ghi lại nội dung lời phát biểu trong buồi họp khoán đại đúc kết Hội nghị:

“ Tôi thấy chính phủ Việt Nam tốn quá nhiều thời gian và công sức để tham khảo và đề đạt nghị định này, đạo luật nọ về vấn đề Việt Kiều. Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn như cũ, quyền lợi chánh đáng của bà con Việt kiều vẫn chưa cải tiến. Tôi đề nghị nên chấm dứt tình trạng này bằng một hành động cụ thể và ngắn gọn, có hiệu quả ngay: đề dạt và chuẩn y một nghị định, một luật mà tôi gọi là luật duy nhất về người Việt cư trú tại nước ngoài:

  1. Kề từ ngày có luật duy nhất này, nay chấm dứt phân biệt, quyền lợi cũng như nghĩa vụ, giữa người Việt trong nước và người Việt nước ngoài.
  2. Đối với người Việt Nam định cư tại hải ngoại và còn giữ quốc tịch Việt Nam thì chính thức hoá quốc tịch này và công nhận quyền lợi và nghĩa vụ công dân Việt Nam của họ.
  3. Đối với người Việt Nam định cư tại hải ngoại, đã có quốc tịch của nước sở tại thì sẳn sàng cho phép trở lại quốc tịch Việt Nam nếu họ có nguyện vọng. Nhanh chóng sửa đổi luật quốc tịch hiện hành cho phù hợp.
  4. Đối với người Việt Nam định cư tại hải ngoại mà vì những lý do riêng, không trở lại quốc tịch Việt Nam được, thì cũng tạo điều kiện miễn thị thực để họ có thể dễ dàng đi lại, thăm quê hương, mua nhà, đầu tư, giao lưu với trong nước.

Đạo luật duy nhất này nếu thành hình, thực thi nghiêm túc và đồng bộ, sẽ biến những đau thương mất mất mát, ly cách, phân biệt bấu lâu nay thành những cơ may cho một vận hội mới, người Việt tìm lại nhau trong tình tự dân tộc.

Thật vậy, không có nước nào trên thế mà không có người Việt định cư, không có tiếng nói nào trên thế giới mà người Việt không nói được, không có công nghệ tiến tiến nào mà người Việt không nắm bắt… Làm được việc này chính là tạo điều kiện cơ bản nhất cho công cuộc đoàn kết dân tộc, xây dựng nền dân chủ công bằng, nếp sống văn minh nghĩa tình, tạo cơ sở vững bền cho chiến lược hội nhập phát triển, hiện đại hóa và công nghệ hóa đất nước.

TP Hồ Chí Minh ngày 11/3/2008

Tags: Category: Bài viết
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
Leave a Reply » Log in