Tài liệu - Diễn văn đọc tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đăng trên VIETNAMNET- Người Viễn Xứ (11:38′ 24/09/2004, GMT+7) :
TIẾNG NÓI VIỆT KIỀU
Một tham luận thẳng thắn
và chí nghĩa, chí tình
Tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam toàn quốc lần thứ VI (tháng 9, 2004), Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng (Việt kiều Bỉ) đã có bản tham luận đọc trước Đại hội. NVX xin giới thiệu toàn văn tham luận trên.
Kính thưa đoàn Chủ Tịch Mặt trận Tổ quốc.
Kính thưa các bác, các cô, các anh, các chị đại biểu.
Thật là một vinh dự cho tôi, được phát biểu hôm nay, tại Quảng trường lịch sử Ba Đình trong bầu không khí trang nghiêm và long trọng của Đại hội VI Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Là một Việt kiều sống xa tổ quốc đã trên 40 năm, tôi chưa bao giờ trong cuộc đời được tham dự một ngày Đại hội đông đảo và nhiều màu sắc như hai ngày qua.
Cả nuớc như kéo về đây, từ ba miền đất nước, từ những vùng xa vùng sâu, từ nhiều châu lục. Đại hội diển ra trong một giai đoạn mới. Một cái gì hình như đã bắt đầu khai thông cho dân tộc Việt Nam!
Tăng trưởng kinh tế nhất nhì thế giới. Cuộc sống vật chất người dân ngày càng cải thiện. Chính sách xóa đói giảm nghèo đã có hiệu quả rõ nét. Việt Nam sắp đứng ra tổ chức Hội nghị Âu-Á. Vị trí chính trị của Việt Nam ngày càng được khẳng định tại Đông Nam Á và trên trường Quốc tế.
Chỉ non hai thập kỷ công cuộc đổi mới đã đưa Việt Nam từ một nước khủng hoảng, thiếu hụt nghèo đói vì chiến tranh liên tục, vì bao cấp triền miên, thành một nước trên đường phát triển và hoà nhập, làm nhiều bè bạn tán thưởng và nhiều khách quốc tế kinh ngạc.
Nhưng phải nói những thành tựu kinh tế đáng khích lệ trên làm sao quên được những xói mòn ngày càng trầm trọng của đạo đức xã hội, những tệ nạn ngày càng gia tăng của cuộc sống đời thường người dân Việt… Vâng, ở đây tôi muốn nói đến tình trạng tham nhũng quan liêu lãng phí đang xảy ra ở mọi cấp, mọi vùng đất nước…
Thách thức vẫn còn đầy dẫy trước mắt và công cuộc phát huy nội lực, huy động người dân để đồng tâm hiệp lực loại bỏ những khối u quái ác, để vươn lên theo kịp lân bang, xứng đáng với tiền đồ dân tộc, vẫn còn là bài toán hàng đầu… Làm thế nào, khơi dậy sức mạnh vô bờ còn tiềm ẩn của con người Việt Nam và trong đó có phần đóng góp quan trọng của người Việt sinh sống ở nước ngoài?
Chìa khoá của vấn đề Bác Hồ đã chỉ rõ: đó chính là khối đại đoàn kết toàn dân. Ứng viên được cử ra để nhận lãnh chiếc chìa khoá này chính là Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam.
Tôi có cảm tưởng lần này Đại HộI VI của Mặt trận đã mở ra một bước ngoặc mới: Phần vào đề của báo cáo chính trị đã nói rõ: Đây là ĐH của “Phát huy sức mạnh đại doàn kết dân tộc, nâng cao vai trò cùa Mặt trận trong giai đoạn công nghiệp hoá và hiện đại hoá đất nước”.
Tôi xin ghi nhận cụm từ “nâng cao vai trò của Mặt trận”. Tôi sẽ càng tâm đắc hơn nhiều nếu ta nhấn mạnh đến tính hiệu quả thiết thực của vai trò này.
Như vậy, ban lãnh đạo Mặt trận đã ý thức là sau ngày giải phóng, trong một khoảng thời gian dài trên gần hai thập kỷ, vai trò của Mặt trận, khối đại đoàn kết toàn dân, không hiểu vì vô tình hay hữu ý, đã không được phát huy như mong đợi.
Vâng, phải nói thật là trong một thời gian dài rất nhiều cơ hội cho việc đồng thuận xã hội, rất nhiều nhân tố tự nhiên lẽ ra có thể sử dụng ngay để nhanh chóng phát huy khối đại đoàn kết toàn dân đã bị lãng phí! Nâng cao vai trò của Mặt Trận, đa dạng hoá những sinh hoạt của Mặt Trận, coi Mặt trận là cơ sở chính trị của chánh quyền nhân dân, nơi thể hiện nguyện vọng và ý chí của toàn dân, đây chính là tầm nhìn mới của Đảng cộng sản Việt Nam thông qua Đại Hội IX.
Trong xu thế hoà nhập phát triển bền vững hiện nay, vì yêu cầu khơi động tiềm năng trí tuệ của dân tộc, thu hút nhân tài phát huy nội lực, trong yêu cầu cải cách và đổi mới cơ chế chính trị để đáp ứng yêu cầu tăng trưởng kinh tế, vai trò của Mặt trận trong giai đoạn hiện nay quả là vô cùng thiết yếu.
Điều lệ của Mặt Trận ghi rõ, tôi xin nhắc lại nguyên văn ở chỗ mà tôi cho là quan trọng nhất: “MTTTVN chủ trương phát huy tuyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc, ý chí tự lực tự cường, đoàn kết mọi người Việt Nam ở trong và ngoài nước, không phân biệt thành phần xã hội và dân tộc, quá khứ và ý thức hệ, tôn giáo và tín ngường, miễn là tán thành công cuộc đổi mới, nhằm mục tiêu giữ vững độc lập, thống nhất chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ, thực hiện thắng lợi sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước vì dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh”.
Một mẫu số chung cởi mở, rộng rãi, bao dung và toàn diện như thế thì không có lý do gì mà không tập hợp được toàn bộ dân tộc Việt, không củng cố và phát huy được sức mạnh thần thánh của khối đại đoàn kết toàn dân!
Vấn đề ở đây là quyết tâm, là thời gian, là biện pháp thực hiện, là sử dụng người tài, người có tâm, có tầm, có quyết đoán, dám đứng ra chịu trách nhiệm cá nhân…

“Trả lời phỏng vấn của báo Phụ Nữ tại hành lang Hội Nghị”

“Tiếp theo - Trang 6″
Tôi hoan nghênh những phấn đấu rõ nét của lãnh đạo Mặt Trận trong việc mở rộng nhân sự của Ủy ban Trung Ương. Tôi ghi nhận người mới tham gia lên đến trên 30% và người ngoài Đảng đã đạt tới 50% số thành viên trung ương.
Tôi mong rằng, thành phần thành viên chuyên trách, thành viên thường trực cũng sẽ thực hiện được quyết tâm đổi mới này…
Báo cáo của Ủy ban Trung Ương đã đề ra phương hướng và nhiệm vụ chung của MTTQ trong 5 năm sắp đến. Mặt Trận được vinh dự cán đáng nhiều công việc rất phong phú nhưng không kém phần phức tạp.
Tôi xin ghi nhận một nhiệm vụ mà tôi cho là thiết yếu nhất trong giao đoạn hiện nay: “Chủ động phát hiện và kiên quyết đấu tranh chống quan liêu tham nhũng, lãng phí; giải quyết các vấn đề bức xúc trong xã hội, trong cuộc sống đời thường của người dân…”. Tôi mong mỏi trong những ngày tháng tới ban thường trực đưa ra những biện pháp cụ thể, đề nghị với chính quyền những cơ chế cụ thể, để quyết tâm này nhanh chóng trở thành hiện thực. Thật vậy, chống tham nhũng và lãng phí không những là hành động chính trị hữu hiệu nhất đem lại lòng tin của nhân dân mà còn mang lại cho nhà nước hàng ngàn lần số tiền quyên góp…
Cuối cùng, với tư cách là một giáo sư đại học, là một người nghiên cứu khoa học đã quan tâm tự nguyện bắt tay thực hiện tại Việt Nam từ gần hai thập kỷ nay, công việc đào tạo nhân tài, tổ chức du học tại chỗ, nâng cao trình độ giáo chức, trình độ nghiên cứu sinh, tôi mong mỏi MT chủ tâm hơn nữa trong việc sử dụng chất xám Việt kiều, nguồn tài sản vô giá của dân tộc đang nằm chờ khắp năm châu…
Đây chính là bước đi tắt hữu hiệu nhất cho công cuộc công nghệ và và hiện đại hoá đất nước. Thật vậy, việc đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế, nâng cao giá trị thu nhập của người dân, việc đón đầu để phát triển công nghệ tri thức, công nghệ kỹ thuật cơ bản, không thể thiếu cống hiến của những bộ óc được đào tạo bài bản ở các nuớc tiên tiến, đã được tôi luyện, cọ sát với thực tế công nghệ hiện đại.
Mong thay, có trong tay nghị quyết 36, Mặt Trận sẽ giúp chính phủ khai thông những lộ trình đi đến một hành lang thoáng, và một không gian thoáng sẽ dần dần hoàn thiện, điều kiện cho việc huy động sức lực toàn dân, đặc biệt, chất xám Việt kiều.
Về cụ thể, tôi xin mạnh dạn đề ra hai ý kiến:
1. Trong ban thường trực của MT nên chỉ định một vị, hay tốt hơn một ban có điều kiện riêng chuyên trách về việc này. Tôi mong mỏi rằng MT sẽ hiệp thương với chính phủ để ban chuyên trách này có đủ thẩm quyền và điều kiện hoạt động, nhanh chóng mang lại hiệu quả.
2. Sớm tổ chức một ngày hội, một diễn đàn để trí thức và chuyên gia trong và ngoài nước có dịp trao đổi bàn thảo, hiến kế cho chính phủ nhất là trong những lĩnh vực có tính chiến lược cho công cuộc phát triển. Thí dụ việc cải tổ giáo dục - đào tạo đặc biệt cải tổ quy chế đại học vẫn còn là thời sự nóng bỏng hôm nay… Việc này thật ra MT đã nghĩ đến nhưng bỏ dỡ từ một năm nay.
Xin chúc Đoàn CT và Ủy ban trung Ương MTTQ một nhiệm kỳ thành công thắng lợi.
Xin cám ơn sự lưu ý của quý vị ĐB.
GS.TSKH NGUYỄN ĐĂNG HƯNG
Chủ nhiệm khoa Cơ học phá hủy Đại học Liège, Bỉ
Chủ Nhiệm các văn phòng Cao học Bỉ&Việt tại ĐH BK Hà Nội và Tp HCM.
Phỏng vấn của VIETNAMNET-Người Viễn Xứ, mục VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA
VIỆT NAM TRÊN ĐƯỜNG ĐỔI MỚI:
“…Nếu bỏ lỡ vận hội này, sẽ có tội với tiền nhân”
08:41′ 06/10/2004 (GMT+7)
Giáo sư Tiến sĩ (GSTS) Nguyễn Đăng Hưng (Việt kiều Bỉ) là một trong những đại biểu Việt kiều được mời tham dự Đại hội VI Mặt trận Tổ quốc Việt Nam vào dịp trung tuần tháng 09 vừa qua. Với tất cả tâm huyết của một người Việt Nam luôn mong muốn đất nước mình thoát cảnh đói nghèo, đuổi kịp các nước lân bang, GS Hưng đã có bài phát biểu tại Đại hội và được sự tán đồng của đông đảo đại biểu tham dự.
Bài phát biểu này, GS Hưng đã gửi riêng cho Người Viễn Xứ đăng tải trên chuyên mục Vấn đề của chúng ta (Một tham luận thẳng thắn, chí nghĩa, chí tình). GS cho biết, lúc đầu ông nghĩ mình sẽ không phát biểu, nhưng sau khi nghe các báo cáo chính thức vào đêm trước của ngày dành cho các tham luận của đại biểu, sau bao trăn trở, nghĩ suy đến mất ngủ, <
strong>”như có gì thôi thúc từ xa xôi, tôi đã viết liền một mạch những lời tận đáy lòng trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Và hôm sau, Ban Tổ chức đã tạo điều kiện cho tôi phát biểu…” - Ông tâm sự.
Sau Đại hội, ông tiếp tục ở lại Hà Nội và TP.HCM để giải quyết những công việc còn tồn đọng tại hai Trường ĐH Bách Khoa. Phóng viên NVX đã có cuộc gặp và trao đổi với GS.TS Nguyễn Đăng Hưng một ngày, trước khi ông rời Việt Nam trở lại Bỉ. Mặc dù Đại hội đã kết thúc, nhưng đến hôm nay, trao đổi với Người Viễn Xứ, GS Hưng vẫn sôi nổi nhắc đi nhắc lại những điều mà ông luôn đau đáu trong lòng: “Khi lên phát biểu tại Đại hội, tôi rất cảm động. Cảm động trước sự long trọng của ngày Đại hội, trước màu sắc của đông đảo các đại biểu từ mọi miền đất nước về dự, tôi cảm nhận có một điều gì rất thiêng liêng. Vì xúc động mà trong lúc phát biểu, tôi đã quay về phía bàn chủ tịch và nói thêm một câu không có trong bài phát biểu đã chuẩn bị trước. Tôi nói: “Mạch giếng nước ngàn năm đã được khơi động lại, đây là vận hội cuối cùng, ta không có quyền xao nhãng, bỏ lỡ được, vì như thế sẽ có tội với tiền nhân”. Đây là điều suy nghĩ sâu kín nhất của tôi”.
PV: Vận hội gì thưa giáo sư? Tại sao ông lại cho rằng đó là vận hội cuối cùng?

“Phóng viên NVX đang phỏng vấn GS.TS Nguyễn Đăng Hưng tại văn phòng Cao học Bỉ & Việt tại ĐH BK TP.HCM”
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Tôi nói đó là vận hội cuối cùng, vì ta đã mở cơ chế, đã đi trên con đường hòa nhập, ta đã có hướng đi rất đúng. Vấn đề còn lại là hoàn thiện cơ chế phải qua những chính sách cụ thể, chọn lựa những con người có tài, quyết đoán để đưa đất nước đi lên. Khi đặt vấn đề ta cần gì, cần ai chúng ta mới thấy vai trò của Việt kiều trong việc có thể giúp hoàn thiện giấc mơ đưa đất nước Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hóa, một nước có thể theo kịp các nước tiên tiến. Việt kiều đóng vai trò thiết yếu bởi vì muốn đi tắt đón đầu, muốn đi nhanh thì ta phải sử dụng những người đã được đào tạo, tôi luyện, thử thách trên thị trường quốc tế, ở những nước tiên tiến, có nền công nghệ cao, có những sản phẩm chiếm lĩnh thị trường thế giới.
Nhưng những Việt kiều tâm huyết như chúng tôi thì tuổi đã cao, sức bật, sức cống hiến không còn nhiều dù hiện nay vẫn còn khai thác được. Thế hệ Việt kiều thứ hai, thứ ba, vận động hướng về đất nước sẽ khó hơn nhiều. Họ là công dân của nước sở tại, và hình ảnh Việt Nam trong họ khác hẳn hình ảnh Việt Nam trong tâm khảm chúng tôi, đã có thời thơ ấu, thời thanh niên thấm đượm nền văn hóa Việt Nam, là người Việt Nam. Nhưng nếu chúng ta vận động được bậc cha chú thì ta sẽ vận động được thế hệ con cháu. Đấy chính là điều tôi muốn nói đến vận hội cuối cùng.
PV: Thưa giáo sư, qua tiếp xúc với các đại biểu Việt kiều tham dự Đại hội Mặt trận Tổ quốc Việt Nam vừa qua, ông cảm nhận như thế nào về sự đồng thuận từ phía các đại biểu này?
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Tại Đại hội này có nhiều đại biểu Việt kiều rất mới, có những người tuổi cao hơn tôi, có người là chuyên gia, trí thức, cũng có người là thương gia, công chức ở nước sở tại. Đây là hình ảnh chung của Việt kiều trên thế giới gồm nhiều tầng lớp. Nhưng sau bài tham luận của tôi thì mọi người đều nói với tôi rằng “chúng tôi rất hoan nghênh, rất cảm động, chúng tôi hoàn toàn đồng ý với những gì ông đưa ra”. Tôi có cảm tưởng không hẹn mà mọi người đều có chung một tâm nguyện và chỉ cần nói đúng tâm nguyện đó một cách chân thực, chí tình thì sẽ tạo được sự đoàn kết, đồng lòng.
PV: Thưa giáo sư, trước tình hình đất nước hiện nay, nỗi băn khoăn chung của Việt kiều là gì? Họ quan tâm đến vấn đề gì nhất, chính trị hay kinh tế?
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Điều mà người Việt Nam ở nước ngoài quan tâm nhất là Việt Nam làm sao để phấn đấu, theo kịp các nước lân bang, thoát cảnh tụt hậu. Việt kiều cũng rất lo cho những điều kiện để thực hiện hoài bão này. Bởi vì trong một thời gian khá dài ta đã có những chính sách, có những tuyên bố tương đối tốt, nhưng qua việc thực hiện cụ thể, qua phương pháp làm việc, qua những cán bộ tiếp xúc với Việt kiều, thì thể hiện sự không đồng bộ, cho nên gây cho Việt kiều những tâm tư, mất lòng tin. Vấn đề bây giờ là lấy lại được lòng tin đó. Không gì khác hơn là phải qua những thực hiện cụ thể. Nghị quyết 36 là một văn bản chính trị, phải làm sao để văn bản chính trị này khác với những tài liệu chính trị đã có trước đây. Phải làm sao thể hiện cho được qua những phương pháp làm việc, những biện pháp cụ thể, qua những con người cụ thể. Đặc biệt là hình ảnh Việt Nam qua các đại sứ quán, qua những người cấp visa cho Việt kiều, hình ảnh Việt Nam qua cảng sân bay Tân Sơn Nhất và Nội Bài. Bên cạnh đó là phải thực hiện những quy chế đã đề ra như việc nhà cửa của Việt kiều. Những yêu cầu rất thông thường như người có tuổi muốn về nước sinh sống nốt quãng đời còn lại. Phải qua những việc làm cụ thể đó thì Việt kiều mới đánh giá đúng, mới có lòng tin trở lại và đồng tâm hiệp lực.
PV: Có một số Việt kiều cho rằng Nghị quyết 36 chỉ nhằm khai thác tiềm năng kinh tế, trí thức của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, giáo sư nghĩ sao về điều này?
“Bởi vì lòng yêu nước của người Việt nồng nàn hơn bất cứ một dân tộc nào…”
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Họ đánh giá như thế cũng là chuyện bình thường, không nên coi họ là thù địch, mà nên xem họ là những người chưa thoát ra khỏi ảnh hưởng từ quá khứ đau thương của đất nước, mà trong đó họ có phần mất mát nên đã đánh giá như vậy. Cũng có người vì chưa hiểu hết ý nghĩa của Nghị quyết 36 nên nghĩ chưa thấu đáo.
Tôi đã đọc Nghị quyết 36 và thấy rằng, Nghị quyết có quan tâm đến đời sống của Việt kiều ở nước sở tại, chứ không chỉ yêu cầu, đòi hỏi thôi. Nghị quyết cũng đã nêu rõ sẽ giúp Việt kiều hòa nhập, ổn định cuộc sống, và nếu nơi nào Việt kiều có vấn đề (như ở Thái Lan chẳng hạn), hay vấn đề về
quốc tịch thì Nhà nước sẽ tháo gỡ. Nghị quyết lần này toát ra một cái mới là trước khi muốn Việt kiều đóng góp cho đất nước, thì Nhà nước phải có trách nhiệm làm gì cho Việt kiều, chẳng hạn việc giúp con em Việt kiều nói tiếng Việt… Những biện pháp đưa ra có thể chưa được thực hiện, có thể còn ít ỏi nhưng tôi thấy đây là một nét mới mà mình cần ghi nhận. Và nếu lần này Nhà nước làm đồng bộ, tâm huyết, làm thực, nói đi đôi với làm thì không sớm thì muộn khối đại đoàn kết toàn dân sẽ thực hiện được. Vấn đề nằm ở chỗ trong những ngày tháng tới ta làm gì, làm với ai, làm thế nào… là quan trọng nhất. Nếu không thông qua những công việc cụ thể, biện pháp cụ thể thì một tài liệu chính trị cũng chỉ là một tài liệu chính trị mà thôi.
PV: Chúng ta thấy rằng cộng đồng người Hoa định cư ở nước ngoài có một sự gắn kết rất chặt chẽ với đất nước họ. Theo giáo sư, phải làm sao để cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là thế hệ thứ 2, thứ 3 có mối liên hệ gắn kết chặt chẽ với quê hương?
“Vấn đề nằm ở chỗ trong những ngày tháng tới ta làm gì, làm với ai, làm thế nào…”
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Tôi nghĩ rằng nhà cầm quyền phải làm nhiều hơn nữa nếu đem so sánh với Trung Quốc. Bởi vì đất nước Việt Nam đã trải qua một thời gian chiến tranh kéo dài, triền miên, rất đau thương, gây tang tóc cho người dân Việt Nam. Trong chiến tranh chống ngoại xâm, chống can thiệp đều có màu sắc nào đó của cuộc nội chiến. Cho nên cộng đồng Việt kiều thể hiện sự đau khổ, tang thương này. Vì thế đòi hỏi Việt Nam có một khối thống nhất như người Hoa một cách nhanh chóng thì chỉ là ảo tưởng. Một đất nước trải qua cuộc chiến tranh dài đằng đẵng như thế thì sẽ đọng lại nhiều vấn đề. Cho nên với cả những người có ý kiến ngược chiều ta cũng không xem là thù địch mà phải bình tâm xem xét. Đã đến lúc nhà cầm quyền phải ý thức, phải đặt vấn đề đại đoàn kết dân tộc lên hàng đầu, và nói như điều lệ của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là lần này ta đoàn kết mà “không phân biệt ý thức hệ”, tôi cho điểm này là rất quan trọng. Ngay cả với những người không đồng ý với ý thức hệ của đảng cầm quyền cũng có chỗ đứng trong cộng đồng dân tộc. Phải tạo chỗ đứng thực sự cho họ, và nếu làm được việc này một cách cụ thể thì chắc chắn sẽ tạo được khối đại đoàn kết dân tộc. Bởi vì lòng yêu nước của người Việt nồng nàn hơn bất cứ một dân tộc nào, nó được hun đúc qua bề dày lịch sử dân tộc phải đấu tranh giữ nước. Cho nên phải khơi gợi tinh thần này bằng một ý chí bền bỉ, kiên nhẫn để người Việt phải trở về với dân tộc Việt. Đây chính là điều mà tôi hiểu về việc phát huy nội lực.
PV: Như vậy, theo giáo sư, cụm từ “không phân biệt chính kiến, hệ tư tưởng” được nêu ra trong Đại hội thứ 6 vừa qua của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là khẩu hiệu hay hiện thực?
GSTS Nguyễn Đăng Hưng: Tôi có một nguyên tắc là, luôn tin vào những gì mà người khác nói, chỉ sau đó, qua việc làm cụ thể thì niềm tin đó sẽ còn hay mất trong tôi. Cho nên khi quan điểm này được đưa ra tại Đại hội Mặt trận Tổ quốc là tôi tin ngay, và tôi nắm bắt nó như một phương tiện để tôi đi từng bậc. Đây là một điểm mấu chốt rất quan trọng. Và tôi mong sẽ có một diễn đàn chính thức dành cho tất cả mọi đối tượng, có thể khởi đầu bằng các chuyên gia, trí thức để cùng trao đổi với nhau theo hướng không phân biệt ý thức hệ, tôn giáo, chính kiến, làm sao để thu hút được tài năng, trí lực của cộng đồng về cho đất nước. Cần phải có diễn đàn để tất cả mọi ý kiến đều được trình bày, cùng nhau suy nghiệm trên tinh thần khoa học, xây dựng, cầu tiến. Nếu diễn đàn đó được tổ chức tại Việt Nam thì tôi nghĩ đó sẽ là phương thuốc an thần để mọi người có thể yên tâm, tin tưởng.
Ban tổ chức của diễn đàn phải tập hợp mọi thành phần rộng rãi, trong đó có các chuyên gia trong nước, có đại diện nhà cầm quyền, có chuyên gia trí thức Việt kiều, người có ý thức độc lập, thậm chí trái chiều cũng được cơ cấu vào ban tổ chức. Từ đó mới đảm bảo được tính rộng rãi, khách quan. Tôi đã từng tham gia tổ chức những diễn đàn như vậy vì thế tôi sẵn sàng tham gia tổ chức diễn đàn này, tôi sẽ cố gắng để đảm bảo tính khách quan, trung thực của diễn đàn.
PV: Xin chân thành cảm ơn giáo sư.
TỐ PHƯƠNG - TRƯỜNG KIÊN thực hiện

Lời bình luận mới đến