Thursday, June 02nd, 2011 | Author:
Rừng thông và hồ nước vùng lân cận thành phố Luleå

Rừng thông và hồ nước vùng lân cận thành phố Luleå

Lời dẫn của GS Nguyễn Đăng Hưng


Tháng sáu năm 1997 tôi đi tham dự Hội thảo tại thành phố Luleå, Thụy Điển về đề tài “Kỹ thuật tính toán mô hình dùng cho công nghệ vật liệu” (Modeling techniques for materials science and engineering) do Liên Hiệp Châu Âu tổ chức và tài trợ. Đây là sinh hoạt khoa học trong khuôn khổ hành động COST-Action 512 (European Cooperation in Science and Technology) một chương trình triển khai trong 5 năm, dùng cho việc khuyến khích các Trung tâm nghiên cứu của 20 nước Châu Âu hợp tác với nhau về ngành này. Trưởng ban tổ chức là GS Lars-Erik Lingren, Đại học công nghệ Luleå, phó chủ nhiệm nhóm nghiên cứu IV về “Mô phỏng luật ứng xử vật liệu mới” mà tôi là chủ nhiệm. Tôi đã từng mời đồng nghiệp này về tham gia giảng dạy lớp cao học thạc sỹ do tôi đề xướng và triển khai tại ĐH Bách khoa Hà Nội (MCMC, 1998-2008).

Luleå là một thành phố nằm gần cực Bắc, trên cả vĩ tuyến 65.

Ngày cuối cùng của Hội thảo là một đêm liên hoan dạ tiệc được tổ chức trên một đồi thông bạt ngàn có nhiều hồ nước lấp lánh, trong ngần, đầy ấp thủy sản của vùng cực Bắc.

Tháng sáu mùa hè, ngày kéo dài cả đêm, ánh sáng mặt trời không bao giờ tắt. Chúng tôi, những nhà khoa học, mãi mê dạo chơi chung quanh các hồ, thỉnh thoảng thả cần câu cá đến mệt mới thôi. Được con nào là đem về lửa trại nướng chia nhau ăn, rồi cùng nhau uống rượu chuyện trò thâu đêm. Ban tổ chức cũng dành cho chúng tôi những căn phòng riêng gần đó nếu quá mệt thì đi ngủ lấy sức để hôm sau lên đường về xứ.

Lạ thật, đêm-ngày ấy tôi không chợp được mắt và không hiểu tại sao tại một xứ xa xôi như vậy, trong những giây phút yên bình tuyệt đối như vậy, mà hình ảnh chiến tranh Việt Nam, hình ảnh thật mà tôi đã trực tiếp chứng kiến thuở ấu thơ trong giai đoạn kháng chiến chống Pháp, cứ liên tục hiện về trong ký ức… Tôi đã phải ngồi lại bàn và ghi nhanh những lời sau đây dưới dạng thơ ca. Tôi xem đây cũng là một loại bút ký mà tôi đã đặt tên là:

Bức thư mùa hè

Cũng có dạo anh đi miền cực Bắc
Ngồi chờ đêm không thấy ngày qua
Hè đã về, nắng chiều không hề tắt
Trên những đồi thông hiu hắt gió ngàn
Anh ngồi đây nghe thấm đọng không gian
Không ngủ được. Ơi! Muôn vàn thương nhớ

Thương em ngày xưa, một mình vò võ
Gác nhỏ ngồi trông phố vắng ai về
Thương những con đường nắng gắt đồng quê
Bà dắt cháu thẫn thờ lên thăm mộ
Thương những cuộc đời qua rồi như chuyện cổ
Mà nỗi đau còn day dứt khôn nguôi

Cũng đã một lần, cũng những kiếp người
Đã sống cõi đời, đơn sơ bèo bọt
Vách đất, lều tranh, gió luồn, mưa giọt
Cậu bé ngày xưa lam lũ cút côi
Cậu bé thành người thì họ đã đi rồi
Không để lại, ngay những lời trăn trối

Đất nước hồi sinh, cuộc đời tiếp nối
Người thân yêu lưu lạc khắp địa cầu
Bè bạn xa rồi, không biết về đâu
Không biết hôm nay, ai còn ai mất
Nỗi buồn chiến tranh, nỗi buồn có thật
Nhưng mấy ai tả hết nỗi kinh hoàng

Riêng phần mình anh mang suốt thời gian
Ngay những tháng những ngày vui nhất
Đêm đã không về, ngày không buồn tắt
Viết mấy giòng thơ, giấc ngủ qua rồi
Thư nay đề: miền cực Bắc xa xôi

NGUYỄN ĐĂNG HƯNG
Lulea, Thụy Điển, 1997

Chiếc cầu tại Lulea

Một chiếc cầu tại Lulea

Sau này tôi cũng đã thực hiện bản dịch ra tiếng Pháp theo yêu cầu của các con tôi :

Une lettre de l’été

Il m’est arrivé de me promener dans le Grand Nord,
Et j’attendais en vain la fin du jour
Car le rayon du soleil ne s’éteignait jamais, l’été est de retour
Sur les collines des pins bercés par le vent
J’entendais comme si l’espace se tord
Et tout le passé me revenait, comme un tourment
Et m’éloignait du sommeil

Je pensais aux temps où tu n’étais qu’un petit enfant
Tu restais seul à la maison dans cette ville béante
Où est maman? tu demandais d’une voix sans pareil!
Je pensais à ces sentiers de notre village, inondés de soleil
J’ai suivi grand-mère visiter des tombes des disparues
Je pensais à ces vies décousues
A ces existences simples et éphémères
A ces pluies, ces vents, ces boues autour de cette chaumière
Et mon coeur se serre comme une blessure mal soignée
Je pensais à ce petit orphelin élevé par ces gens
Et par miracle, il a grandi sans trop de mal
Et quand il commence à comprendre que la vie ait un sens
Ils sont tous partis sans laisser le moindre bruit
Maintenant la paix est revenue et la vie continue
Mais les proches se dispersaient à travers les quatre continents
Et les amis sont loin et on ne sait pas s’ils sont vivants
Oui la guerre est triste, une tristesse déconcertante
Mais qui peut décrire toutes ces détresses immenses?
En tout cas, moi je les portais comme un destin
Et même par chance, la vie parfois me sourit
Elles surgissent un jour comme aujourd’hui, un beau matin
Ne pouvant point dormir, je compose ces lignes
Et je note sur cette lettre : ici c’est le Grand Nord, le jour y est sans fin!

Traduction pour mes enfants,

Liège le 9 mars 2004
Nguyen Dang Hung

Tags: Category: Bài viết, Bút ký, Thơ
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. Both comments and pings are currently closed.

Comments are closed.