Wednesday, July 04th, 2012 | Author:

ly-thuong-kiet

HÃY ĐỂ ANH ĐI

Nguyễn Tường Thụy

Nay anh không về, đừng buồn nhé nghe em
Hãy cứ coi như anh đi làm trả nợ
Nợ của Vua Hùng, nợ từ tiên tổ
Cho chúng mình non nước Việt hôm nay.

Có gì đâu, anh đi vắng một ngày
Hay thêm nữa, làm sao mà sợ hãi
Anh tắm gội, cạo râu, thay đồ mới
Nhỡ có bề gì, đỡ vất vả cho em.

Tiền không sao, còn đồng đội thân quen
Anh ở nơi đâu, bạn cũng tìm ra được
Có kết tội, tội anh là yêu nước
Chẳng bạo tàn nào ngăn cản được em ơi.

Đừng cho anh nói gở, ngắt ngang lời
Thời buổi nhiễu nhương, điều chi mà không thể
Anh “về muộn” mấy lần, dẫu em lo như thế
Thêm một lần thì cũng có sao đâu.

Cả một thời tuổi trẻ đã qua mau
Lo trấn ải, quên rằng mình bạc tóc
Giờ lại lũ giặc quen từ phương Bắc
Hãy để anh đi, còn chút sức cuối cùng.

Viết trước khi đi biểu tình chống TQ 1/7/2012

_____

KHÔNG ĐAU VÀ RẤT ĐAU

Đỗ Trung Quân

Các anh bẻ quặt tay tôi
Dẫu gì

Cũng không đau lắm

Các anh thúc cùi chỏ vào hàm tôi

Thú thật

Cũng không đau lắm

Các anh đạp vào mặt tôi

Dẫu gì

Cũng không ê ẩm lắm

Các anh dúi chúng tôi vào xe

Thú thật

Cũng chỉ ngồi chật một tí

Các anh kẹp cổ . lên gối tôi

Dẫu gì cũng chỉ bầm dập chút

Cái chúng tôi đau

rất đau…

Cái chúng tôi bầm dập

Cái chúng tôi ê ẩm

Chính là

Các anh thay mặt kẻ cướp nước

Bọn cướp biển

Bẻ tay, đánh đập, bắt bớ , đàn áp

CHÍNH – ĐỒNG – BÀO –  MÌNH

02/07/2012

_______________________

Gửi anh Cương Quyết

Nguyễn Thông

Chắc giờ đây họ đang cằn nhằn ông Triết

Bởi cho anh nhập quốc tịch Việt Nam

Thêm vào đội ngũ những người yêu nước một người yêu nước

Yêu nước lúc này là có tội, phải không anh?

Người dân quê tôi yêu mến anh từ ngày xưa ấy

Khi anh phất cao lá cờ giải phóng trước nhà quốc hội Sài Gòn

Giữa lao Chí Hòa anh vẫn ngẩng cao đầu bất khuất

Không thể sống quỳ, dù ở Pháp hay Việt Nam

Lúc chúng tôi nhảy nhót ở Sài Gòn thì anh một mình ra đảo

Thương những ngư dân mất lưới mất thuyền

Hoàng Sa đó- nỗi đau mất mát

Bão cuộn trong đầu, máu ứ trong tim

Anh chẳng phải con Hồng cháu Lạc

Sao Hoàng Sa, Trường Sa đau đáu suốt một đời

Bước chân anh giận dữ trên hè phố

Tấm biểu ngữ giương cao như khát vọng làm người

Chúng tôi xấu hổ trước anh, anh Hồ Cương Quyết ạ

Chúng tôi hèn, chúng tôi nhục, lặng câm

Đất nước mình mà mình như kẻ thờ ơ xa lạ

Cúi mãi đầu sao thấy mặt trời lên

Anh là André Menras Hồ Cương Quyết

Người anh hùng của nhân dân.

3.7.2012

Thân tặng anh Thông, người không quen biết

Trần Thị Hường

Cảm ơn anh, đã trăn trở,

cho vận nước, Lạc Hồng nổi trôi.
Biết xấu hổ, là còn liêm sỉ ,
biết nhục, biết hèn, là sẽ biết đứng lên.
Đứng lên anh, hãy đứng thẳng lên,
như một thời trai trẻ, anh đã ,
Vì Tổ Quốc, vì Quê hương yêu dấu,
Tuổi xuân anh chôn vùi trong bom đạn ,
không sợ bằng đồng chí hôm nay .
Chúng đã làm anh hèn, anh nhục,
yêu Tổ quốc cũng không được tỏ bày.
Anh đi đâu về đâu ?
Về quê MẸ có xa ? về quê CHA có còn ?
Em mòn mỏi đợi chờ,
một lần nữa (anh) hãy đứng THẲNG lên anh,
để xứng đáng con HÔNG cháu LẠC.

MỒNG MỘT THÁNG BẢY

Huỳnh Văn Úc

Mồng một tháng bảy, ngày ta mong đợi
Trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội
Lịch sử đồng hành với chúng ta
Lịch sử hò reo với chúng ta
Lịch sử mấy ngàn năm ta đứng thẳng,
Chúng ta không thể nào im lặng
Bởi im lặng nghĩa là khuất phục
Nghĩa là nén lòng chịu nhục,
Không! Lịch sử bừng lên trong ánh mắt
Lịch sử cháy trên từng khuôn mặt
Lịch sử nhẹ nhàng nâng những bước chân
Không có gì cản được
Lịch sử và lòng dân.

Hà Nội ngày 2/7/2012

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. Both comments and pings are currently closed.

Comments are closed.