Áo dài trong thơ và nhạc
Lê Hữu
Trong ký ức tôi thời còn là sinh viên, “Hà Nội trong mắt ai” là một bộ phim bị “cấm”. Hồi đó một đứa trong chúng tôi có bố công tác trong Bộ Nội vụ (cũ) – Bộ Công an bây giờ. Nhờ nó mà chúng tôi lọt được qua cổng Bộ này, 15 Trần Bình Trọng, xem trọn vẹn bộ phim. Cảm xúc của lũ chúng tôi bấy giờ chuyển từ ngạc nhiên, sửng sốt đến bái phục, ngưỡng mộ. Sao không ngạc nhiên, sửng sốt được khi tự nhiên bỗng dưng xuất hiện một bộ phim một mình một giọng như vậy? Sao không bái phục, ngưỡng mộ khi những người làm phim đã dám nói những điều ngay thẳng, lại hay đến vậy? Và bất chấp lịch biểu học hành, nhiều lần sau đó, cứ có cơ hội là chúng tôi lại đi “xem chui” bộ phim này, không chán. Không chỉ trong giới sinh viên, đi đến đâu, gặp bất kỳ ai người ta cũng xôn xao, bàn tán về bộ phim. Mọi người đều chung một câu hỏi: tại sao nó bị “cấm”?
Tôi không phải là người được biết đồng chí Võ Văn Kiệt – Sáu Dân từ sớm, cũng không phải người được giúp việc anh Sáu Dân lâu năm.
Khi tôi bắt đầu là một chuyên gia tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, tôi 65 tuổi và anh Sáu Dân 71 tuổi. Chỉ sau một thời gian ngắn, tôi thấy cái tên Sáu Dân thật hợp với tính cách của anh. Tôi trân trọng người lãnh đạo và yêu quý CON NGƯỜI anh.
Sự kiện đã xẩy ra từ đầu tháng Sáu, và vào hôm qua, 12/06/2013, đài truyền hình Pháp FRANCE 24 công khai loan báo : Đài đã bác bỏ yêu sách của chính quyền Trung Quốc, muốn FRANCE 24 hủy bỏ việc phát đi một phóng sự do một thông tín viên của đài tại Bangkok bí mật thực hiện ở Tây Tạng. Hành động gây sức ép của Bắc Kinh – đồng nghĩa với việc kiểm duyệt một phương tiện truyền thông không thuộc quyền quản lý của mình – đã gây phẫn nộ trong báo giới Pháp.

Một tàu hải giám Trung Quốc chạy gần tàu tuần duyên Nhật Bản gần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. REUTERS/Kyodo/Files
Trong một dự thảo nghị quyết trình ra Ủy ban Đối ngoại Thượng viện hôm 10/06/2013, ba Thượng nghị sĩ Mỹ đã tố cáo một loạt hành động của Bắc Kinh trong thời gian gần đây nhằm áp đặt yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông và Biển Hoa Đông. Dự thảo nghị quyết cũng yêu cầu các nước có tranh chấp thông qua một bộ quy tắc ứng xử để tránh không cho xung đột bùng lên.
WASHINGTON — Tại hội nghị thượng đỉnh không chính thức giữa Tổng thống Obama và người tương nhiệm Tập Cận Bình tại California, cả hai bên đều cố tránh những tranh chấp có thể làm tổn thương mối quan hệ giữa hai cường quốc đang tồn tại và mới trỗi dậy. Theo tường trình của Thông tín viên Đài VOA Natalie Liu, mối quan tâm chính của Trung Quốc là sự chú trọng mới trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ về vùng châu Á-Thái Bình Dương—thường được gọi là “trục xoay”—nhằm kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc.
Một nhật báo lớn ở Mỹ mới đây cho biết cơ quan ấn loát bản đồ Trung Quốc đã in một bản đồ mới, trong đó 80% diện tích Biển Đông được vẽ là lãnh thổ của Trung Quốc. Các nhà quan sát cho rằng đây là bước đi mới trong kế hoạch thôn tính Biển Đông của nhà cầm quyền ở Bắc Kinh mà họ gọi là “mưu toan chiếm đoạt lãnh thổ lơn nhất kể từ khi thế chiến thứ hai chấm dứt.”
Trong bài tường thuật hôm mồng một tháng 6 về những phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel tại hội nghị Shangri-La ở Singapore, phóng viên Jane Perlez của tờ New York Times cho biết nhiều nhà ngoại giao của các nước đồng minh của Mỹ ở Á châu đã bày tỏ sự quan tâm đối với một tấm bản đồ mới về Biển Đông mà cơ quan ấn loát bản đồ của Trung Quốc đã in hồi gần đây.
Bằng trí tưởng tượng và chủ nghĩa xét lại về lịch sử, Bắc Kinh đặt cược rất cao vào “quân bài lịch sử” để bảo vệ những yêu sách của mình tại Biển Đông.
Quần đảo Trường Sa – trước đây không lâu vốn chỉ được biết đến là một ngư trường đánh cá lớn – nay lại trở thành một điểm nóng quốc tế khi mà giới lãnh đạo Trung Quốc kiên trì đưa ra những phát ngôn ngày càng khiêu khích rằng các đảo, đá, và mỏm đá là “lãnh thổ lịch sử của Trung Quốc từ thời cổ đại” theo của lời Thủ tướng Ôn Gia Bảo. Thông thường, những tuyên bố chủ quyền chồng lấn đối với biên giới đất liền và trên biển phải được giải quyết trên cơ sở kết hợp tập quán pháp, xét xử trước Tòa án Công lý Quốc tế hoặc Tòa án Quốc tế về Luật Biển, hoặc bằng hình thức trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển. Mặc dù Trung Quốc đã phê chuẩn Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển (UNCLOS), nhưng công ước này nhìn chung phản đối các yêu sách “dựa trên lịch sử”, vốn là lập trường luôn được Bắc Kinh nhắc đi nhắc lại. Vào ngày 4 tháng 9 năm 2012, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, Dương Khiết Trì, nói với Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton rằng có “rất nhiều bằng chứng lịch sử và pháp lý chứng minh Trung Quốc có chủ quyền đối với các đảo trên Biển Đông và các vùng nước liền kề”.
Bài báo vừa đăng trên The New York Times
Recent Comments