
Xe đổ rác !
Lời dẫn
Đầu tháng 12 năm nay, việc tôi được công ty “Cổ phần Đầu tư & Truyền thông Nam Hương” và tạp chí “Phong cách doanh nhân” bầu chọn là “Doanh nhân tài hoa” đã làm tôi vui (cái vui nhỏ của tuổi già), nhưng sau đó có những phản ứng bất ngờ làm tôi có chút khó chịu. Một VK hồi hương, cũng trong giới trí thức, cũng hay viết báo, lại nhẹ nhàng vào trang blog của tôi khiên đi (và không để lại dấu vết không một lời lịch sự nhỏ nào!!!) lời cám ơn chân thành ban tổ chức của tôi:
“Là một doanh nghiệp có tuổi đời chưa được năm năm do một giáo sư Đại học Việt kiều tại Bỉ sáng lập ngày lấy hưu trí tại Việt Nam, đại diện Hưng Viet Technology rất hãnh diện đạt được một trong 5 giải dành cho doanh nhân tiêu biểu, giải “Doanh nhân tài hoa”.
Ông ta đưa nguyên văn đoạn văn ngắn ấy lên một diễn đàn (có mặt trên 50 trí thức có tiếng tăm trong nước và hải ngoại) với ác ý bêu rếu tôi là “chứng nào tật nấy” tự “đánh bóng” và “bị lố”. Ông ta biết rõ là địa chỉ e-mail của tôi không còn trên diễn đàn (tôi đã rút ra khỏi danh sách) và hy vọng là tôi không hay biết vể việc làm không mấy hay ho này. Chuyện khôi hài là ông này có vài “fan” cũng có tên trên diễn đàn nhân dịp nhảy vô đánh hội đồng, bảo tôi là người “thùng rỗng kêu to” rồi lên tiếng đả kích là tôi “không biết xấu hỗ là gì”.
Chẳng may là trên diễn đàn tôi cũng có nhiều bè bạn thân thích cho tôi biết thông tin. Một GSTS Việt Kiều cũng trên diễn đàn ấy lại là thành viên của Hội đồng thẫm định của giải “Phong cách Doanh Nhân 2010″. Thế mới chết, ném đá nhưng không thể dấu được tay, bị bắt quả tang!
Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị “mắc hạn tiểu nhân” (lời một GSTS Việt Kiều giảng dạy tại Hà Nội) như vậy. Thông thường tôi cho qua, không phản ứng. Nhưng lần này vì đã lấy hưu trí, có nhiều rãnh rỗi, tôi quyết định chọn lựa cách khác, tôi đã trả lời thẳng thắng, sòng phẳng. Tôi tin là sự thật và lẽ phải sẽ làm những cá nhân này thức tỉnh.
Sau khi kiên nhẫn ôn tồn (lời một TS Việt Kiều khác) giải thích bằng tài liệu chứng minh “kêu to thì chưa chắc, nhưng thùng tôi nào có rỗng”, sau khi giải thích đầy đủ về sự chọn lựa cách hành xử dùng chính danh của tôi “Giáo sư danh dự thực thụ” trong “carte visite” hay trên mạng tôi đã viết lời cuối như sau:
“Tôi sẽ chấm dứt ở đây vì tôi buộc phải tự vệ khi vô cớ bị công kích ngay giữa chợ, tôi không muốn mất thêm thì giờ, nên tôi sẽ dừng lại và sẽ không trả lời lần thứ hai dù thế nào chăng nữa. Ai nói thêm coi như phun lên trời, nó sẽ tự rớt xuống ngay chính mình mà thôi”.
Tưởng như thế là ổn thỏa, nhưng không, chủ trường đánh hội đồng tôi ngày càng rầm rộ (cũng từ vài cá nhân ấy thôi, nhưng đôi khi lại ký nặc danh!) với những lời lẻ rất ư là thấp kém và khiếm nhã. Các bạn tôi có chân trên diễn đàn, bất bình bước ra nhắc nhở cũng bị vạ lây luôn. Thế mới biết cái bệnh xả rác, nhiễu nhương và đố kỵ là khó chạy chữa. Tôi vẫn giữ lời hứa rút khỏi diễn đàn ấy và cho tới nay không trả lời thêm. Âu đây cũng là bài học nên rút kinh nghiệm.
Mới đây tôi có kể chuyện này cho một TS Việt kiều Mỹ thân hữu. Bạn này an ủi tôi và bảo chính anh cũng thường bị “mắc hạn tiểu nhân” như vậy và gởi cho tôi bài viết ngắn khá hay sau đây, có kèm theo bản dịch.
Nguyễn Đăng Hưng
Sài Gòn ngày 13/12/2010
Hãy yêu-thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta, và
hãy cầu Trời tha thứ cho những kẻ đã xử tệ với ta
Chuyễn ngữ: Khuyết Danh
more…
Lời bình luận mới đến