
BÚT KÝ CỦA GS NGUYỄN ĐĂNG HƯNG
Phần 9
*****

*****

Tại văn phòng khoa Hàng không Không gian, Đại học Liège
Lời dẫn
Sau bài bút ký đọc tại Hội thảo mùa hè Franfurt tháng 8/1989 (nhưng bản thảo đã thai nghén từ 1979), tôi bắt đầu thường xuyên đi lại Việt Nam và hăng hái đề xuất những dự án có tài trợ quốc tế (Cộng đồng các đại học quốc nói tiếng Pháp trụ sở tại Canada, chính phủ Bỉ) dùng cho việc đào tạo cán bộ giảng dạy ở cấp đại học. Từ 1989 cho đến 1995 (năm tôi đổi hướng đề xuất các dự án lớn, khánh thành trung tâm đào tạo thạc sỹ EMMC tại ĐH Bách Khoa, TP HCM) tôi đã triển khai không dưới 10 dự án nhỏ giá trị khoảng 20 ngàu USD mỗi năm, những dự án con dùng cho việc về Việt Nam làm sê-mi-na và hướng dẫn các bạn trẻ nghiên cứu khoa học về ngành tính toán số cơ học bằng phương pháp hiện đại rời rạc hóa không gian và thời gian qua máy tính.
Tôi bắt đầu bắt nhịp với đời sống văn hóa xã hội Việt Nam trong giai đoạn cởi trói văn hóa văn nghệ theo ý kiến của tân tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, giai đoạn tướng Trần Độ phụ trách tuyên giáo và nhà văn Nguyên Ngọc làm Tổng biên tập báo Văn Nghệ. Bài bút ký thứ hai sau đây viết ra trong cái không khí đổi mới tư duy ấy.
Tôi đã gởi bài này cho nhà báo Kim Hạnh, Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ và Bà Kim Hạnh với dũng khí mà ta được biết, đã cho đăng trên Tuổi Trẻ Chủ nhật (số 7-90 25/2/1990, trang 7 và trang 21), sau khi cắt bớt những đoạn « chưa thích hợp » : tạp nghi 1,2,4,5.
Nay tôi đăng tải nguyên văn bài bút ký.
Phải nói 20 năm đã qua nhưng nội dung bài này vẫn là thời sự và những lo âu của tôi trước đây nay hiện nguyên hình với sự tác hại mà báo chí lề trái cũng như lề phải đồng loạt khám phá và đăng tải : bằng dỏm, lớp dỏm, liên kết dỏm tổ chức thành hệ thống !…
Sài gòn ngày 19/8/2010
BÚT KÝ CỦA MỘT NHÀ KHOA HỌC VIỆT KIỀU (Phần 2)
NGUYỄN ĐĂNG HƯNG
Giáo sư Đại học Liège (Bỉ)
Tạp ghi 1.
Vâng, Sài gòn ngày nay có nhiều đổi thay.
Có người công an đổi ra làm chủ tiệm phở và cũng có người chủ gánh phở trở về làm chuyên gia !
Tôi đã nghe và đọc về thân phận của anh Vũ Đình Cung, người chuyên viên điều khiển không lưu tài ba của phi cảng Tân Sơn Nhất. Câu chuyện về anh rất được các giới sĩ phu trong nước bàn tán trong năm qua. Hãy nghe anh Cung nói về mình :
“ … Khi cầm tờ giấy báo cho nghỉ việc, tôi vừa bất ngờ vừa không bất ngờ. Bởi vì là sau giải phóng thời gian hơn năm năm được lưu dụng, tôi đã rất nổ lực trong công việc, nhưng có lẽ điều này cũng chưa đủ sức để tạo một niềm tin ! Sau gần ba mươi năm làm việc, giờ về nghỉ chưa biết phải làm gì, những tuần lễ đầu để khuây khỏa, tôi thường đạp xe đi thăm những người bạn cũ trước đây cùng đi học ngành không lưu tại Đài Bắc, tại Mỹ và sau này cùng làm việc chung. Cũng chẳng gần được mấy ai vì hầu hết đều đi ra nước ngoài… Một ít còn lại thì sống bằng đủ các nghề và cũng đang chờ ngày xuất cảnh. Họ an ủi và khuyên tôi nên chọn con đường như họ. Với tâm trạng lúc đó, lời khuyên ấy không thể không làm tôi suy nghĩ. Nhưng tôi đã không tính cách ra đi. Phải kiếm cách sống cho gia đình… Cuối cùng một người bà con đang buôn bán ở chợ An Đông gợi ý tôi xuống đó mở một xe phở bán thử. Bỗng dưng trở thành anh bán phở, ngày ngày mang chiếc xe đạp, dề trắng trước ngực, lặt rau, rửa tô, dọn bát tới lui dòn dã chào mời…
Thời gian trôi đi, tưởng đâu đã yên ổn suốt đời với chiếc xe phở thì bỗng một hôm đọc trên báo thấy có một bài viết về chuyện của mình, người viết là một đồng nghiệp trẻ cũ. Tôi ứa nước mắt, hóa ra vẫn còn người nhớ đến mình ! … Sau đó khoảng chừng nữa tháng, một hôm tôi vừa ở chợ An Đông về thì có một vị ở Tổng cục Hàng không đến nhà thăm và ngỏ ý mời tôi vào làm việc trở lại. Tôi hết sức phân vân, một sự e dè lẫn chút tự ái trong tâm trạng… Sau bao đêm trằn trọc, hình ảnh chiếc xe phở thân quen đã giúp gia đình tôi qua những ngày lao đao… cùng bầu trời xanh… những cánh bay màu trắng làm tôi chập chờn trong giấc ngủ. Có một điều gì sâu thâm tự đáy lòng nhắc nhở tôi hãy đừng vì một điều gì cả mà hãy vì quê hương còn nghèo khó của chúng ta. Ngày 15.3.88, mất đi gần mười năm, tôi đã trở lại nơi làm việc cũ. Tôi được biết là trong thời gian qua, Tổng cục Hàng không phải mướn chuyên gia nước ngoài sang huấn luyện, hằng tháng phải trả cho mỗi người từ sáu ngàn đến tám ngàn đô-la !… Tôi tiếp tục công việc tại đài chỉ huy sân bay, hằng ngày huấn luyện nâng cấp cho các kiểm soát viên, dạy nghiệp vụ tại trường Hàng không và viết tài liệu huấn luyện… Lương hàng tháng tám mươi ngàn đồng tất nhiên không thể nào bằng tiền lời của một tháng bán phở, nhưng nó có một giá trị khác… ».
Vâng, đất nước chúng ta ngày nay vẫn còn lại những hình ảnh tiêu biểu mới, lời nói cởi hết tấm lòng, chân thành và cảm động. Nhưng khắc nghiệt thay những tấm lòng ấy, những tài ba ấy chưa có địa vị xứng đáng trên đất nước họ, trong ngành nghề chuyên môn của họ. Họ mới “được phép” hành nghề thế thôi, làm gì so sánh được với các chuyên gia chánh trị của nền chuyên chính vô sản !

Sài Gòn Lăng Ông Bà Chiểu, Tết Bính Thìn 1976
Lời giải thích trên blog NĐH:
Nhân sự kiện Ngô Bảo Châu, việc phát triển và xử dụng nhân tài, chính sách tổ chức nghiên cứu khoa học và giáo dục đào tạo tại Việt Nam được cả nước quan tâm.
Là người sớm thường xuyền về Việt Nam sinh hoạt khoa học với các đồng nghiệp trong nước từ năm 1976 cho đến nay, tôi đã có những bài viết những đề xuất khá nóng từ hơn 20 năm nay.
Nhận thấy những ý kiến những kinh nghiệm này vẫn còn nguyên giá trị thời sự vì sau 35 năm hòa bình thống nhất, công cuộc đổi mới tư duy về tri thức, về tinh thần khoa học vẫn còn chưa có biến chuyển quyết liệt…, tôi quyết định đăng tải lại trên blog của Nuyễn Xuân Diện…Âu cũng là những đóng góp nhỏ nhưng hữu ích cho công cuộc xây dựng cái nền văn hóa khoa học cho nước nhà.
Nay tôi khiên lại về nhà mấy bài bút ký này dành cho bạn đọc quen thuộc của tôi, sau khi thấy các bài bút ký này nhận được sự đón nhận nồng nhiệt, sự quan tâm tích cực từ bạn đọc khắp năm châu…
Nguyễn Đăng Hưng
Lời dẫn của GS Nguyễn Đăng Hưng:
Bài này xuất hiện dưới hình thức một bài tham luận đọc tại Hội Thảo mùa hè Franfurt tháng 8 năm 1989 nếu tôi nhớ không nhầm. Hội thảo này là tiền thân của Hội Thảo mùa hè mới vừa được tổ chức về « Tranh chấp Biển Đông Nam Á và vấn đề an ninh con người », Philadelphia, Mỹ tháng 7, 2010 vừa qua. Sau đó anh Trần Hải Hạc chủ bút báo Đoàn Kết yêu cầu tôi gởi đăng trên cơ quan ngôn luận của Liên Hiệp Việt kiều tại Pháp, bộ mới số 418 phát hành trong tháng 11 năm 1989.
Sau khi PTT Nguyễn Thiện Nhân đến nhà ân cần thăm hỏi và đề nghị tặng quà nhà toán học Ngô Bảo Châu tôi thấy vấn đề chiêu mộ nhân tài, tạo điều kiện để các nhà khoa học Việt kiều về nước đóng góp vẫn là một vấn đề nóng bỏng thời sự mà sau 35 năm vẫn còn bề bộn phía trước.
Nay gởi cho Blog Nguyễn Xuân Diện đăng lại nguyên văn, biết đâu cũng là một ý kiến nhỏ gợi ý cho giới chức trách đương quyền, giúp cho đông những nhà khoa học trẻ Việt Nam suy ngẫm thêm về sinh hoạt khoa học trước 1989 tại Việt Nam.
Cũng xin lưu ý là sau năm 1979, tác giả bài này đã quyết định ngưng về Việt Nam trong 10 năm cho đến 1989 khi công cuộc đổi mới kinh tế và tư duy bắt đầu rõ nét. Hiện nay tác giả đã hưu trí và sinh sống chính tại Việt nam.
Câu chuyện của GSTS Nguyễn Huệ Chi:
Một dân tộc mất văn hóa thì không thể gọi là dân tộc yếu nữa mà rõ ràng trở thành một dân tộc nô lệ. Chẳng thế mà Vị Hoàng đế Trung Quốc Minh Thành Tổ (MTT), vào tháng 9 năm 1406, đem quân xâm lược nước ta dưới triều đại Hồ Quý Ly, đã chỉ thị cho viên Tổng chỉ huy đội quân xâm lược 10 điều, trong đó, bên cạnh điều quan trọng là cố dò cho ra cách chế hỏa pháo lợi hại của cha con họ Hồ thì điều kế sau điều quan trọng bậc nhất ấy (điều thứ 3, còn điều thứ 2 là phải tìm bắt thợ thuyền và người tài giỏi đem về TQ) là:
“Tranh vẽ Minh Thành Tổ”

Trước thềm Năm Mới 2009 và Xuân Kỷ Sửu, xin gởi đến bạn đọc thân ái thường xuyên của tôi, những lời chúc chân thành sau đây :
Hai câu đối: Vũ trụ nhiệm mầu, chính đạo bao trùm trời đất. Thiên nhiên kỳ vỹ, ơn lành tỏa khắp thế gian
Tôi đã do dự khá lâu trước quyết định đăng tải loạt bài này. Đây là những phản ứng, những lời bàn dành cho riêng tôi. Nhưng thiết nghĩ blog là một hình thức nhật ký cá nhân tại sao không ? Nhất là tôi cảm thấy việc tôi làm mang lại lợi ích công cộng.
Lời nói đầu. Bài này viết vài tháng sau bài *** BÚT KÝ CỦA MỘT NHÀ KHOA HỌC VIỆT KIỀU cũng có đăng tải trên trang blog này. Một dạng « thu nhỏ » của bài này đã được đăng tải trên « Tuồi Trẻ Chủ Nhật », ra ngày 25/2/1990 tại Việt Nam. Nay xin công bố nguyên bản, không có cắt xén. Trừ hình đầu tiên, tất cả các hình ảnh dưới đây là do chính tác giả chụp.
Trong thiên hùng ca bất tử của mình Odyssey (Odyssée, chương VIII, câu 360-363) Homer (Homère), đại thi hào lừng danh cổ đại Hy Lạp đã viết:
“Nàng Aphrodite với nụ cười khả ái đã trôi dạt đến Cyprus theo hướng Paphos
Tại đây ngôi đền và bàn thờ đã được dựng sẳn, chan hoà hương khói …”
Lời bình luận mới đến