Archive for the Category » Chính luận «

August 20th, 2011 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

gd_vn3

Vấn đề nâng cao chất lượng giáo dục đại học

GSTS Nguyễn Đăng Hưng

Giáo sư danh dự thực thụ trường ĐH Liège, Bỉ

Giáo sư tư vấn của chương trình Cao học Tính toán trong Cơ học, trường Đại Học Việt Đức, Tp HCM

******

Tôi đã nhiều lần phát biểu về chủ đề này. Nay xin ghi lại đây tóm tắt những ý kiến chính.

Mong bạn đọc tham khảo chi tiết qua phần thư mục rất phong phú, có đường dẫn đến những bài tôi đã viết về đề tài này từ 15 năm nay.

1.     Quan trọng nhất là việc chọn lựa người thầy.

Cụ thể hơn việc bổ nhiệm giảng viên và giáo sư tại các trường ĐH.  Trong công tác này điều tối kỵ là cơ cấu cá nhân. Phải có những tiêu chuẩn khách quan vô tư. Phải có biện pháp cụ thể chọn lựa bổ nhiệm đúng người đúng việc.

more…

March 28th, 2011 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Chí sỹ Phan Châu Trinh

Chí sỹ Phan Châu Trinh

Như một tiếng chuông cảnh tỉnh

Nguyễn Đăng Hưng

Triều đại chế độ là nhất thời, giai đoạn, tổ quốc, dân tộc mới trường tồn, vĩnh cữu.

Mà dân tộc là lịch sử là văn hóa là truyền thống là xã hội, là nhân dân. Kẻ sỹ, người trí thức đích thực là tinh hoa của nhân dân, sinh khí của xã hội. Một xã hội không có tiếng nói phản biện nhiều chiều của trí thức là một xã hội bị kèm hãm, bị truy bức. Và khi người trí thức không mở miệng được thì thế đi lên của dân tộc bị khựng lại, tương lai của đất nước sẽ mờ mịt, xã hội sẽ trên đường tha hóa.

Trí thức Việt Nam những năm cuối thế kỷ trước cũng như những năm đầu thế kỷ hiện hành, vì những áp lực chính trị triền miên, vì hoàn cảnh lịch sử nghiệt ngã, vì phải hy sinh cho cuộc đấu tranh độc lập dân tộc, đã phải trãi qua một giai đoạn dài như vậy. Giai đoạn mà “thế hệ vàng” không có người kết thừa, giai đoạn mà những trí thức lớn hình như vắng bóng.

more…

January 11th, 2011 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

dh-dang1

Lời dẫn

Bắt đầu từ Đại Hội X, tôi quyết định không gởi văn thư đóng góp ý kiến nữa, tuy tôi đã từng được trực tiếp nhắc nhở từ một vài nhân vật quen thân có mặt trong Mặt Trận Tổ Quốc TP Hồ Chí Minh hay Hà Nội, Đà Nẳng… Lý do đơn giản là tôi nhiều lần trong dịp Đại Hội Đảng trước đây, từ Bỉ gởi thư góp ý kiến thông qua Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài, khi thì cấp Trung Ương Hà Nội, khi thì tại Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng không lần nào tôi có được hồi âm!  Một tín hiệu nhỏ cho hay «đã nhận được thư góp ý» của cơ quan chức năng cũng không có chứ đừng nói đến việc ý kiến tâm huyết của mình đã đi đến đâu, đã được xem xét ra sao. Mỗi lần tôi có cảm giác là ý kiến của mình bị rơi vào không gian trống không, vô tận… Tôi xin đăng tải dưới đây nội dung ý kiến cuối cùng của tôi nhân dịp Đại Hội IX cách đây đã một thập kỷ.

Gần như toàn bộ các ý kiến này vẫn còn thời sự. Qua hình thức thư ngõ công khai này tôi xin khẳng định lại với các nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đóng góp của tôi cho Đại Hội XI bắt đầu từ hôm nay.

TP Hồ Chí Minh ngày 11/1/2011

TSKH Nguyễn Đăng Hưng

Giáo sư Danh dự Thực thụ trường Đại học Liège, Bỉ.

GÓP Ý KIẾN

CHO ĐẠI HỘI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LẦN THỨ IX

more…

December 28th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

sam_0022

Tự sự tuổi 70

Nguyễn Đăng Hưng

Thế là còn ít ngày nữa thôi, ngày 1/1/2011, tôi sẽ bước vào lứa tuổi 70.

Không như thời Đỗ Phủ, ngày nay tuổi bảy mươi không phải là cổ lai hy nữa.

Theo thống kê năm 2008, tuổi thọ trung bình tại Việt Nam là 74 tuổi. Tại những nước phát triển như Canada, Úc, Nhật, Thụy Điển, Pháp…, tuổi thọ trung bình còn cao đến trên 80. Chỉ có một điều chắc chắn: tôi đã thuộc thành phần cao tuổi.

Nhờ trời sức khỏe hiện nay cũng không đến nỗi nào chỉ những chứng không có thuốc chữa phải chung sống với chúng nó mà thôi. Năm lên 60 bị chứng đau lưng, đi bác sỹ, bị nhắc nhở như sau: nên cố gắng ngồi thẳng lưng, thêm gối phía sau chứ với tuổi này tật ấy làm gì chạy chữa được. Đây là lầu đầu tiên tôi đã phải ý thức rằng mình đã bước vào tuổi già, đoạn cuối cùng của cuộc đời ngắn ngủi. Năm ngoái thình lình bị chứng đau bụng liên tục nhức nhối kinh khủng, chỉ mong xuôi tay cho nhanh chứ chịu hết nổi. Bác sỹ tìm mãi không ra căn cơ. Bí quá viết thư điện tử về Bỉ cầu cứu con gái rượu. Bác sỹ trẻ này ở xa lại chuẩn đoán ngay và chính xác: “Ba đi khám mật đi, có lẽ bị chất chứa quá nhiều sạn”. Vào bệnh viện mười ngày, cắt ngay túi mật là trở lại bình thường. Rồi lại thêm bệnh tiểu đường, phải uống thuốc cầm chừng nhưng chưa phải kiêng cữ gắt gao. Kính cận thì phải thay liên tục. Vợ tôi hay nhắc nhở sao nghe không nhạy, phải lặp nhiều lần, hình như khả năng nghe có vấn đề! Đi khám thì máy bảo màng nhĩ cảm nhận tần số cao kém nên mua máy hỗ trợ khả năng nghe!

Victor Hugo đã từng nói “Người cao tuổi không những được cái ơn huệ là đã có tuổi mà còn có một cùng một lúc đủ các lứa tuổi“(1) . Đức Khổng Tử cũng nói“Thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ” nghĩa là khi đã bảy mươi tuổi thì hễ nói hay làm một điều gì là tự nhiên thể hiện đúng chủ tâm của mình, không vượt ra ngoài khuôn khổ đạo lý hay lẽ phải.

Tôi thấy trí tuệ vẫn còn minh mẫn và tinh thần vẫn còn độ nhạy trước cái đau của người đời. Tôi vẫn còn nhiều cảm nhận vui buồn, kinh ngạc hay phẫn nộ trước những nghịch cảnh của xã hội, những phi lý của cuộc đời, trước sai trái của những chính sách. Nhà văn Pháp André Gide đã từng nói nói “Khi tôi không phẫn nộ nữa, tôi đã bắt đầu già”. (2) Như vậy, ít ra về mặt tinh thần tôi vẫn chưa già lắm.

Họa sỹ Henri Matisse (3) có lần nói là: “Con người không thể tránh tuổi già. Chỉ có thể tránh trở thành già thôi ». Tôi cũng nghĩ là người ta không thể bớt tháng năm cho cuộc đời, nhưng người ta có thể thêm hương sắc cho nó.

Chính vì vậy mà tôi dùng những ngày nghỉ hưu cho những việc mà khi còn trẻ tôi hằng mơ ước: sinh hoạt văn nghệ, du lịch khám phá. Hưu trí quả là một ân huệ của những nước phát triển ổn định. Tôi không phải thức sớm chuẩn bị đi làm, lên bục giảng mỗi buổi sáng, tôi không phải có lịch dày đặt cho cả tuần, cả tháng, cả năm nữa. Tôi chẳng phải lo toan thêm chuyện cơm áo gạo tiền. May mắn thay, phần lớn các con tôi đều thành đạt, có vị trí vững chắc trong xã hội. Chúng nó chẳng đòi hỏi gì thêm ở cha mẹ, chúng nó đã trở thành những người mẹ hiền, người cha tốt, biết chu toàn cho thế hệ mới, các cháu ngoan đông đúc của tôi.

Jean Rostand nói rất đúng “Người ta chưa già khi còn biết tìm tòi“.(4) Tôi khám phá là âm nhạc chẳng những nâng cao tâm hồn mà có thể là vị thuốc tuyệt vời cho những buồn đau sầu muộn. Nhất là tôi say mê thanh nhạc, học được cách thể hiện âm nhạc, diễn tả được phần nào thông điệp của tác giả.

Tôi yêu thơ và và thơ đã thanh hóa tâm hồn tôi…

Đi du lịch đó đây khắp thế giới, tôi khám phá ra sự kỳ vĩ của thiên nhiên, tính mong manh của các nền văn minh, sự vĩnh hằng, phổ quát của tình nhân loại. Ngày trước, đi nhiều và xa vì công việc công bố kết quả nghiên cứu khoa học, đại diện cho trường đại học Liège, cho khoa,  nhóm nghiên cứu, tham quan du lịch chỉ là phụ. Ngày nay chỉ đại diện cho chính mình, tìm hiểu lịch sử, tham khảo tập quán văn hóa là chính. Tôi ghi chép đầy đủ hơn, có thì giờ ngồi lại viết bút ký, sắp xếp các hình ảnh số, chuyển tải trên sổ tay điện tử để chia sẻ cùng bạn bè khắp năm châu. Thật là một ân huệ được sống thời đại của thế giới phẳng, giai đoạn bùng nổ của tin học. Cánh tay như được kéo dài ra vạn dặm, trí nhớ như mở rộng ra cho mọi vấn đề. Và hiện tượng Internet như làm con người trẻ lại, sâu sắc hơn, thâm thúy hơn…

Tuổi già sống nhiều với nội tâm và người ta ngày càng đi sát gần hơn những giá trị tâm linh. Tôi cũng bị ám ảnh bởi cái bao la nhiệm mầu của vũ trụ. Ta từ đâu đến ? Ta sẽ về đâu ? Sau vô biên chỉ là vô biên ư ? Sau thời gian có phản thời gian không nhỉ ? Nếu có phản vật chất thì phản hình hài tôi đang ở nơi đâu ?

Tôi thường miên man với những câu hỏi mang màu sắc triết học như vậy, trong những đêm trằn trọc khó ngủ, thức dậy ra lan can ngồi một mình nhìn trăng sao với những câu hỏi bỏ lửng vào không gian vô tận….

Tuổi già chợt đến như một cơn mưa rào, tôi thấy như dần dần thấm vào lòng đất. Tôi nghĩ sẽ có ngày mình bị khỏa lấp bởi cát bụi sẽ trở về với cát bụi. Tôi xem viễn cảnh này như một điều hiển nhiên. Tôi cố gói ghém những ngày còn lại để sẽ khỏi phải vướng bận hay tiếc nuối điều gì. Tôi cũng sẽ bố trí để ngày ra đi như sẽ bước lên một chuyến tàu êm ả. Tôi quan niệm gặp lại người thân phải đem lại niềm vui và khi đi xa người phải ghi lại kỷ niệm đẹp.

Tuổi già của tôi vẫn còn nhiều ước mơ, còn nhiều kỳ vọng… Chỉ có ước mơ và kỳ vọng sẽ rất ít cho mình mà nhiều hơn cho người thân, cho bè bạn, cho quê hương đất nước, cho những giá trị vĩnh hằng, phổ quát mà tôi đã bỏ ra chừng ấy năm để thâu thập, đi chừng ấy quãng đường để chiêm nghiệm, vẫn chưa được nở rộ cho mọi người, cho những vùng thân thương của thời thơ ấu…

Sài Gòn ngày 27/12/2010

____________________________________________________________

Tham khảo :

(1) Victor Hugo (1802-1885), Văn hào người Pháp : L’un des privilèges de la vieillesse, c’est d’avoir, outre son âge, tous les âges

(2) André Gide (1869-1951), nhà văn Pháp : Quand je cesserai de m’indigner, j’aurai commencé ma vieillesse

(3) Henri Matisse (1869-1954), họa sỹ người Pháp thuộc trường phái dã thú: On ne peut s’empêcher de vieillir, mais on peut s’empêcher de devenir vieux

(4) Jean Rostand (1894-1977), nhà sinh vật học, nhà văn Pháp: On est pas vieux tant que l’on cherche.

December 20th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Tôi đang phát biển tại buổi tạo đàm

Tôi đang phát biển tại buổi tọa đàm

Lời dẫn:

Đây là lời tôi phát biểu tại buổi tọa đàm của “Diễn Đàn Doanh nghiệp phát triển” do Báo Điện tử Tầm Nhìn và Ban thời sự Đài truyền hình Việt Nam (VTV1) tổ chức tại TP HCM ngày 23/11/2010.

Bài này do Tamnhin.net ghi lại và đăng tải ngày thứ sáu, 17/12/2010,  13:13 GMT+7) : http://www.vp.tamnhin.net/Diendan/7277/-Ky-vong–hy-vong–that-vong-.html

Xin đăng tải trên trang này nguyên văn:


Kỳ vọng - hy vọng! Thất vọng?

Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng


Là một người làm khoa học ứng dụng tôi đã từng thực hiện những hợp đồng tính toán với công ty Framatome (Pháp) nay là công ty EREVA, chuyên về thiết kế xây dựng lò nguyên tử, hay các công ty hàng không như Aérospatiale nay là European Aeronautic Defence and Space Company (EADS).

Tôi đã cố gắng đem công nghệ quốc tế về Việt Nam, từ năm 1977, hai năm sau ngày hòa bình lặp lại. Ngày ấy tôi đã được Ủy Ban Khoa học Kỹ thuật Nhà nước mời về giảng dạy theo công văn của Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Thời thỉnh giảng kéo dài 15 ngày tại Hà Nội tại trường ĐH Giao thông Vận tải. Chúng tôi đã sử dụng chương trình tính toán vạn năng SAMCEF do khoa LTAS (Hàng không Không gian), ĐH Liège thiết kế và lập trình.

Chúng tôi đã bay về Sài Gòn, lên Tân Sơn Nhất sử dụng thành công máy tính IBM 360 của Mỹ để lại ở Việt Nam để chạy chương trinh tính toán vạn năng này. Máy tính của Nga ở ngoài Bắc không thể chịu nổi chương trình tính toán này.

more…

December 01st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Đường yêu sách 9 đoạn của Trung Quốc trên biển Đông

Đường yêu sách 9 đoạn của Trung Quốc trên biển Đông

Cảm nghĩ nhanh sau khi đọc bài

Giải mã “Lợi ích cốt lõi” và “đường lưỡi bò”

của Trung Quốc ở Biển đông

Nguyễn Đăng Hưng

Bài Giải mã “lợi ích cốt lõi” và “đường lưỡi bò” của Trung Quốc của tác giả Huỳnh Phan trên “Tuần Việt Nam” có nghi lại những trao đổi với Giáo sư Stein Tonnesson, Viện Nghiên cứu Hoà bình Oslo (Na Uy) - người tham gia cả hai cuộc hội thảo quốc tế về Biển Đông, được tổ chức tại Việt Nam. Đây là những ý kiến của một chuyên gia quan tâm đến Biển Đông một cách khá vô tư. GS Stein Tonnessson lại đồng tình với quan điểm của Giáo sư Leszek Buszynski cho rằng Trung Quốc thực sự cũng chưa biết mình muốn gì.

Blog Nguyễn Xuân Diện đã đăng lại bài này và KTS Trần Thanh Vân đã có những lời bình ngắn phía dưới mà tôi tâm đắc.

Thật vậy, nhà cầm quyền Trung Quốc hiện nay biết rất rõ việc họ làm: họ muốn bành trướng, muốn chiếm đoạt toàn bộ tài nguyên Biển Đông. Tại sao bảo rằng TQ “chưa biết họ thực sự muốn gì” khi chính họ đã có văn bản chính thức lên Liên Hiệp Quốc xác định đòi hỏi của họ… Ta biết ngày 7 tháng 5 năm 2009 phái đoàn thường trực của Trung Quốc tại Liên Hiệp Quốc đã gởi đến Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc một công văn (số CML/17/2009) trong đó có đính kèm bản đồ đường lưỡi bò mà ngôn ngữ quốc tế gọi là gọi là “đường chính đoạn đứt khúc” (nine-dotted-lines map) bao gồm gần 80% của tất cả Biển Đông và nói rằng đây là vùng chủ quyền không thể tranh cãi được của Trung Quốc.

Vấn đề đặt ra là ngoài những lời nói lấy được, họ không có một cơ sở nhỏ nào để biện minh cho lòng tham lam vô độ này. Trên thực tế các “học giả” đại diện cho thế lực bành trướng Trung Quốc đã rất phân vân không biết ăn nói làm sao trước công luận và lập trường phi lý này đã cô lập Trung Quốc trên trường quốc tế.

KTS Nguyễn Thanh Vân đã phát biểu rất chính xác:“Những biểu hiện và những tuyên bố mập mờ, không mạch lạc của nhà cầm quyền TQ vừa rồi, không phải vì họ không biết họ muốn gì, mà vì họ lúng túng không biết cách lừa thế giới như thế nào ngoài thái độ ngang ngược trơ tráo và nói quanh.”

Và vì vậy chính bản thân họ cũng tự mâu thuẩn, tự chia rẽ vì hàng động phi lý không tiền khoán hậu này của lịch sử thế giới… Tôi chưa thấy thời đại nào mà một cường quốc lại đi đòi cả một vùng biển bao la trên 3 triệu km2 trở thành “lãnh thổ” của mình với cái tên kỳ quặc là “vùng nước lịch sử”. Nói “Lợi ích cốt lõi” là sẳn sàng dùng vũ lực để chiếm đóng, là đòi sát nhập vào lãnh thổ của mình, chứ chẳng có gì khác. Thời thượng cỗ, Đế Quốc La Mã có khả năng và trên thực tế đã kiểm soát gần như tuyệt đối biển Địa Trung Hải nhưng Hoàng Đế La Mã nào có tuyên bố ý đồ ngông cuồng sát nhập biển này vào “lãnh thổ” của Đế Quốc La Mã?

Tôi lại đồng ý với GS Stein Tonnessson khi ông bảo “Trung Quốc không khôn ngoan tí nào”. Vì quá hăng say với thành tích kinh tế, vì quá chủ quan về sự suy thoái của siêu cường quốc Hoa kỳ, chính quyền Trung Quốc đã để lộ quá sớm cái đuôi con cáo thâm độc của mình.

Thái độ hung hăng của Trung Quốc tại biển Đông Nam Á đã làm cả thế giới thức tỉnh và Hoa kỳ đã thấy rõ nguy cơ. Đây chính là nguy cơ bậc nhất của thế kỷ 21, đây là sự trỗi dậy của một thứ phát xít mới với tất cả những ứng xử bạo tàn thâm độc mang màu sắc Á đông, phát xuất từ thời nhà Tần…

Đây cũng chính là sai lầm của ê kíp Hồ Cẫm Đào đã quên đi quá nhanh lời dặn dò của Đặng Tiểu Bình: “giấu mình chờ thời”.

Trước nguy cơ bị cả thế giới bao vây, ta thấy hiện nay TQ dịu giọng và trở lại với chính sách câu giờ.

Việt Nam hơn bao giờ hết nên lợi dụng thời cơ. Ngoài việc tìm bạn mới hùng cường còn phải trở về với đoàn kết dân tộc thực sự, mở rộng dân chủ, mưu cầu dân sinh, cải tổ chính trị, sửa đổi hiến pháp cho phù hợp với chính sách hoà nhập để phát triển… Làm bạn với các quốc gia hùng cường trước hết là phải xứng đáng với lòng tin cậy của họ, không ăn nói nước đôi, không hạ mình xin xỏ, không nhân nhượng quá mức, không khiếp sợ trước cường quyền, không bạc nhược trước ngang ngược mà phải tự lực, tự cường, tự trọng, lấy dân làm gốc …

Việt Nam cần phất cao ngọn cờ chính nghĩa, dựa vào pháp luật quốc tế, quyền bình đẳng các dân tộc, tinh thần tôn trọng quyền lợi chính đáng của các nước, lớn hay nhỏ… Đây chính là những giá trị đã giúp Việt Nam thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến gần đây.

Trung quốc cần thế giới văn minh chứ không có chuyện ngược lại, thế giới văn minh cần Trung quốc… Trung Quốc phải tôn trọng lẽ phải mới xứng đáng là đại cường quốc tương lai. Nhược bằng chủ quan hung hăng bành trướng thì sẽ chuốc lấy bại vong… Trung Quốc còn quá nhiều điểm yếu, xã hội quá nhiều bất công, các dân tộc bị quá nhiều áp bức… Mô hình phát triển ở Trung Quốc là một mô hình bất cân đối, bất ổn định, không hài hoà và mọi động thái hiếu chiến hung hăng của tham vọng bành trướng chỉ làm tăng cường nguy cơ sụp đỗ…

Nhân nhượng vô nguyên tắc chỉ là bắt cầu cho những ngang nguợc khác rồi dẫn đến thảm hoạ mất nước! Chỉ có kẻ yếu hèn, bất lực, mất lòng tin mới hành động như vậy! Một dân tộc đã bao phen đánh thắng ngoại xâm hung hãn nhất của loài người trong những giai đoạn mà thế giới còn xa xôi phân cách thì trong giai đoạn hiện đại thế giới văn minh toàn cầu có luật lệ hẳn hoi, lẽ nào lại khiếp nhược khuất phục trước bọn cướp biển giết người?

Nguyễn Đăng Hưng,

Giáo sư Danh dự Thực thụ trường Đại học Liège, Bỉ

October 13th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

vng_pic

Bức thư thứ Ba

của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

về vụ Bô-xít Tây Nguyên

vng12vng22

October 05th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

dtq

Xin hầu chuyện cùng nhà sử học

Dương Trung Quốc

GS Nguyễn Đăng Hưng

****

Tôi đã hai lần bày tỏ cảm nghĩ của tôi sau khi xem đoạn quảng cáo phim
“LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG”, cảm nghỉ nóng trên blog Nguyễn Xuân Diệnlời bàn thêm trên blog của tôi, cảm nghĩ thứ hai lạnh hơn, chưa đăng tải trên các báo khác.

Tôi đã tưởng như vậy là quá đủ và hồi kết đã tới sau quyết định ngưng chiếu của cơ quan chức năng. Nhưng những lời bình luận của nhà sử học Dương Trung Quốc trên báo Sài Gòn Giải Phóng và một bài phỏng vấn của ông trên báo Lao Động Cuối Tuần đã gây ra nhiều phản ứng đặc biệt. Tôi thấy cần phải viết thêm những lời lời sau đây.

more…

October 02nd, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

hinh-ve-vn-xua-2

Lời dẫn : Tháng 9 vừa qua TS Nguyễn Xuân Diện đã góp phần phát động một chiến dịch phê phán, phản biện một cuốn phim nô dịch « LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG » mà tôi cũng có hai lần phản biện nóng trên blog Nguyễn Xuân Diện và trên blog cá nhân này.

Đến cuối tháng 9 thì cuộc đấu tranh trong dư luận đạt được thành quả nhất định : Ngày 29/9, hội đồng duyệt phim lần 2 kiến nghị không phát sóng bộ phim trong dịp Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. Hành động nổi bậc của TS Diện (và vài cá nhân khác) đã được dư luận nhìn nhận. Nhà văn Xuân Ba đã viết trên « Tiền Phong » một bài nhan đề : « Ông phó thủ thư Hán Nôm đa đoan ». TS Diện rinh bài này về blog mình « không bình luận, không thêm bớt, không giật tít câu khách, không làm ai xốc cả ». Thế mà có một người « nặc danh » nhảy vào bình luận : « Thế nhưng đăng thế này tức là tự khen mình, cũng đồng nghĩa rằng ông cũng không thoát khỏi cái vòng háo danh và cuồng vĩ! »

Vì chính tôi trong trong nhiều năm đã là nạn nhân của những bình luận (nói riêng sau lưng, rĩ tai với bè bạn, báo chí, viết trên diễn đàn có nhiều người chứng kiến…) có tính đố kỵ này : nỗ, cuồng vỹ, tự khen… vân vân…, nên tôi thấy đến lúc phải có những lời bình sau đây.

Khen đúng kẻ khác chính là công nhận sự thật để cùng nhau tiến lên

Cám ơn anh Xuân Ba. Bằng một giọng văn rất hóm hĩnh dễ mến đã nóí được những gì cần nói về những công việc, những đóng góp mà TS Nguyễn Xuân Diện đã làm cho văn hoá Việt Nam. Tôi nghĩ rồi sẽ còn nhiều hơn nữa…

more…

September 21st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Hình chụp tại Hội Nghị cơ học tính toán tại Bác Kinh cùng các nhà khoa học Trung Quốc và Ấn độ

Hình chụp tại Hội Nghị cơ học tính toán tại Bác Kinh cùng các nhà khoa học Trung Quốc và Ấn độ

Nhân đọc bài « HIỂU RÕ KẺ THÙ THÌ TA HẾT SỢ CHÚNG » của KTS Trần Thanh Vân

Chữ Quốc Ngữ,

Việt Nam và Trung Quốc

GS Nguyễn Đăng Hưng

Chị Thanh Vân thân quý!

Một lần nữa đọc bài của chị, tôi có cảm tưởng như chị là cây đàn bầu rung lên tiếng vọng của cha ông, của ngàn xưa, ngay những ngày mà dân tộc ta bị bủa vây bỡi những ám ảnh của một cơn đại hoạ như sắp ập đến : lãnh hải bị xâm chiếm, ngư dân bị giết hại, văn hoá bị hà hiếp và những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống tấp nập hiện ra như những đàn dơi nhởn nhơ giữa ban ngày, sẳn sàng ào đến nhân ngày đại lễ…

Tôi rất tâm đắc với những suy nghĩ của chị, nó rất Việt Nam, rất mới, đến từ một phụ nữ hiểu biết nhiều về người Hán vì đã sống nhiều năm tại Trung Quốc.

Riêng cá nhân tôi, là nhà khoa học, chuyên nghiên cứu về một ngành chẳng có chút nào là văn học, rất xa với sử học, nhưng tôi chia sẻ từng câu chữ của chị vể Trung Quốc, về tương quan giữa người Hán và dân tộc ta.

Tôi may mắn gắn bó với một nước tại châu Âu, có nền khoa học phát triển, có chính sách hỗ trợ các nhà khoa học rất ư là hữu hiệu, không biết kỳ thị là gì, màu da sắc máu hay giai cấp hay thành phần lý lịch. Tôi được tài trợ sang Trung Quốc nhiều lần, qua Đại Liên, đến Bắc Kinh, qua Tây An, xuống Nam Kinh qua Thượng Hải ghé Hàn Châu, Tô Châu, để về Việt Nam ngang qua Hồng Kông và Quảng Châu…

Tôi vốn ngưởng mộ văn hoá Trung Quôc từ thời vị thành niên, vì đam mê đọc truyện Tàu. Nhưng một lần đi tham dự một Hội Nghị cơ học đuợc tổ chức tại Thương Hài, đuợc bố trí ở trong một khách sạn 5 sao, một khách sạn quốc tế mà người phục vụ, từ các cô ngồi tại sãnh tiếp tân cho đến các nhân viên hầu bàn, không có người nào xử dụng được một ngôn ngữ quốc tế.

Việc gọi món ăn đối với chúng tôi là những giây phút bi hài. Chúng tôi đã như người câm, người mù, người điếc vì chúng tôi không nói đuợc, không nghe được, không đọc đưọc tiếng Quan thoại và bản thực đơn không giúp gì đuợc chúng tôi. Chúng tôi cố ra dấu ra hiệu đủ thứ nhưng vô vọng. Mấy tay hầu bàn còn xấc xược biểu môi nhìn về phía tôi. Tôi hiểu ngay họ ý ngạo mạn, cho tôi cũng là ngưòi da vàng, tóc đen như họ mà không biết tiếng Tàu !

Tôi chẳng nói gì được chi gọi là đáp trả, chỉ đề nghị với các đồng nghiệp là nên đi nhìn những bàn khác đã có thức ăn rồi chỉ định và bảo người hầu bàn ghi… Thế cũng được việc…

Hôm ấy lần đầu tiên tôi mới ý thức rất rõ là với chữ quốc ngữ, người Việt chúng ta rất gần các nước Tây phương. Ta gần họ hơn Trung Quốc !

Chúng ta đã thoát ra khỏi vòng cương toả của chữ Hán, của đạo Nho.

Chúng ta ở sát sường bên cạnh Trung Quốc mà văn hoá có thể dễ dàng vươn ra thế giới các nước tiên tiến ! Thật là một thãm hoạ nếu chúng ta diên rồ, cố tình bẻ cong lịch sữ, quay về với quá khứ khắc khe của ngàn năm Hán thuộc…

Dĩ nhiên là các giaó sỹ người Pháp, người Bồ Đào Nha sang Việt Nam đem đến chữ quốc ngữ đã chỉ nghĩ đến tiện ích của việc truyền đạo Cơ đốc. Họ đâu có ngờ đã bắt một chiếc cầu mà vô tình hằng trăm năm sau, và sau này mãi mãi dân tộc Việt Nam sẽ trường tồn như vậy, là người bạn Á Châu ở xa nhưng rất gần gủi họ. Và con em chúng ta chỉ cần sáu tháng là biết đọc, biết viết… Và người ngoại quốc ai đến Việt Nam cũng đọc được các tên đường khi ngao du trên các khu phố. Không như chúng tôi, khi du lịch Trung Quốc, vật vờ lạc lối, nếu quên ghi rõ trên miếng giấy địa chỉ khách sạn bằng tiếng Trung Quốc…

Liège ngày 21/09/2010