Archive for the Category » Chính luận «

September 20th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

ly-cong-uan

Xin đừng đem trứng giao cho ác…

GS Nguyễn Đăng Hưng

  1. Chúng tôi không lên án làm phim thương mại về lịch sử, cũng không trách cứ làm phim tại Trung Quốc, thậm chí cũng không có ý kiến mà còn khuyến khích về việc rút kinh nghiệm nghề nghiệp với các bè bạn chân tình người Trung Quốc hiện nay có tay nghề làm phim rất đáng nể mà chúng ta phải học hỏi, các tác giả nổi tiếng. Thực ra Trung Quốc cũng mới đây thôi, đã từng học hỏi từ các nhà đại diển nỗi tiếng của Nhật, của Mỹ, của Pháp…, những nước có bề dày phim ảnh đã cả thế kỷ nay.
  2. Chúng tôi cũng rất thông cảm về những điều kiện hạn hẹp, những giới hạn ở một nước mà nền công nghệ điện ảnh còn phôi thai. Phần trách nhiệm chung phải thuộc về các nhà quản lý tầm cỡ trung ương, cũng như mọi lĩnh vực khác, không có được tầm nhìn sâu rộng để Việt Nam tiến nhanh hơn nữa so với bè bạn trong khu vực.
  3. Chúng tôi cũng có thể bõ qua những sơ sót chi tiết vì cũng biết rõ Việt Nam có nhiều ảnh hưởng từ Trung Quốc từ ngàn xưa, vô tình hay bị áp đặt cách ăn mặt, phong thái kiến trúc, các tín ngưỡng, thói quen, qua ngàn năm bị đô hộ…
  4. Điều làm chúng tôi phẫn nộ là cho ngày đại lễ ngàn năm Thăng Long mà tìm cách ăn theo làm một bộ phim do người Tàu đạo diễn với tất cả những hệ lụy đi theo là sự bao trùm bản sắc văn hoá Trung Quốc đã được hiện đại hoá trong phim ảnh Trung Quốc mà ta thấy nhan nhãn khắp nơi.
  5. Điều chúng tôi trách móc là từ nhà cầm quyền văn hoá, nhà sản xuất cho đến các « chuyên gia » phim ảnh Việt Nam tham gia, đã nhắm mắt để « tự chuyển biến » chấp nhận một sự việc tồi tệ như vậy, một hành động mà họ hình như vô cảm (vì kinh tế thị trường ?) đã tiếp tay hà hiếp văn hoá Việt Nam trong thời điểm lẽ ra phải tôn vinh bản sắc dân tộc một cách cung kính nhất !
  6. Chúng tôi cho rằng không cần phải làm cho hoàng tráng, cho oai phong, cho sắc sỡ để mô tả Lý Công Uẫn và phong cách lẫm liệt uy nghi của vị vua khai quốc này. Cái hào khí của quân dân Việt Nam, cái độc đáo của sự bình dị mới là bản sắc đích thực của Việt Nam. Quân dân ta thời Hai Bà Trưng làm gì được trang bị như quân Hán của Mã Viện, quân của Lý Thường Kiệt làm sao hào nhoáng hơn quân nhà Tống, quân Tây Sơn làm sao có áo giáp hơn quân nhà Thanh, bộ đội Việt Nam bao vây Điện Biên Phủ làm gì có trang phục đẹp hơn quân đội Pháp ! Nhưng cái oai hùng thuộc về đâu ? Câu trả lời chính là sự thực lịch sữ. Thể hiện cho được câu trả lời cần văn hoá đích thực cần cái tâm của nhà sản xuất, cái tài của nhà đạo diễn. Chúng tôi chắc chắn rằng Việt Nam không thiếu người tài, rằng người nghệ sỹ Việt Nam có tấm lòng yêu nước nồng nàn hiếm hoi so với nhiều dân tộc khác trên thế giới !

Hãy giao cho người tài bắt tay vào việc, hãy đặt người chân tình yêu nước thương dân vào vị trí xứng đáng gánh vác công việc, nhất là văn hoá, giaó dục…

Xin đừng đem trứng giao cho ác…..

Liège ngày19/ 9/2010

(*) Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long được chú ý ngay từ khi bấm máy bởi những thông tin “đặc biệt” của dự án phim. Lần đầu tiên, một dự án phim Việt Nam thuê ê-kíp Trung Quốc sản xuất từ đạo diễn, hóa trang, phục trang đến trường quay… Đạo diễn Cận Đức Mậu- đạo diễn của phim truyền hình Tuổi trẻ Bao Thanh ThiênVõ Tắc Thiên, Vương triều Ung Chính… Thuê Trung Quốc may gần 700 bộ trang phục cổ trang, cộng thêm tiền thuê trường quay Hoành Điếm, tiền thuê hàng trăm diễn viên quần chúng, ngay từ khi khởi quay, Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long đã là một dấu hỏi lớn về kinh phí sản xuất. được “chọn mặt gửi vàng”. Kịch bản phim của ông Trịnh Văn Sơn- Giám đốc công ty cổ phần truyền thông Trường Thành được nhà biên kịch nổi tiếng của Trung Quốc là Kha Chung Hòa đảm trách. Kha Chung Hòa từng là biên kịch cho những bộ phim

September 10th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Một cảnh trong Phim “LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG"

Một cảnh trong phim “LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG"

Cảm nghĩ sau khi xem đoạn quảng cáo phim

“LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG

GS Nguyễn Đăng Hưng

Mới xem qua thôi mà tôi đã thấy hãi, nếu không nói kinh hoàng!

Từ trang phục cho đến cảnh quan, từ áo mão cho đến búi tóc, hình ảnh toát ra cho ta thấy: Đây là một phim Trung Quốc, chẳng khác gì những phim lịch sử Trung Quốc khác mà đông đảo người Việt Nam quen xem.

Lời bình nhắc nhỡ diễn viên là người Việt Nam, nhưng bất cứ ai chưa thấy họ trên phim Việt Nam, đều nghĩ ngay họ là người Tàu, chỉ trừ cô gái và chiếc áo tứ thân.

Chi tiết nhỏ nào không thể cứu vãn được tính bao trùm của bản sắc Trung Quốc.

Trời ! Ai có thể ngờ Việt Nam ngày nay có thể như vậy!

Đậm đà bản sắc dân tộc mà như thế ư?

Vì thiếu kỷ thuật, thiếu điều kiện, thiếu tài năng (hay không muốn người thật tài thực hiện!), ai đó đã chọn giải pháp dễ dãi nhờ đến “Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành”, một cái tên gợi ý rất rõ: đây là sản phẩm của Trung Quốc!

Than ôi, người ta vô tình (hay cố ý ai biết!), đang dẫn dắt dân Việt chúng ta tiến nhanh tiến mạnh đến bóng đêm của ngàn năm lệ thuộc!

Chúng ta thấy nhan nhản ngày nay văn hóa Thăng Long cỗ kính, trong sáng, thanh lịch ngày càng phai nhạt…

Chúng ta than trách tại sao người lo bảo tồn văn hóa không thể hiện nét văn hóa cần thiết. Sơn phết màu mè, pha trộn, giả cỗ là phổ biến…

Chỉ có mấy phút hình ảnh thôi mà những điều nhiều các nhà văn hóa đích thực thường trăn trở, lo âu bấy lâu nay, như được mở toang ra, một sự kiện có sức tố cáo đanh thép trước công luận: Từ chỗ vô văn hóa đến chỗ văn hóa nô dịch chỉ là khoản cách những bước đi nhỏ… Phim nhắc đến trên đây là một trong những bước đi ấy.

Vô văn hóa mà làm văn hóa thì chỉ là người đào mồ chôn văn hóa đích thực!

Mà mất văn hóa là mất hết, than ôi !

Một nghìn năm Thăng Long, một nghìn năm văn hóa dân tộc, ai sẽ chịu trách nhiệm cho những tổn thương này?

Sài Gòn ngày 10/9/2010

Xin xem khúc phim quảng cáo : [MEDIA not found]

August 28th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

ngo-bao-chau-3

Trung Quốc thực hiện chính sách


“thực dân mới” một cách có hệ thống


ở châu Phi, châu Mỹ La tinh


và mọi nơi có nhiên liệu


*****

Thư viết từ Princeton, ngày 27 tháng 5 năm 2009

Kính gửi Quí vị Đại biểu Quốc hội khóa 12:

Đã có khá nhiều phản biện thuyết phục về kinh tế, ảnh hưởng môi trường và an ninh của dự án khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, tôi không có gì bổ sung thêm. Tôi mạn phép cầm bút viết cho Quí vị với tư cách là một công dân suy nghĩ và trăn trở với vận mệnh của đất nước. Phần lớn các Quí vị cũng như tôi không phải chuyên gia trong các vấn đề kể trên, nhưng với những tư liệu được cung cấp, chúng ta có thể chắt lọc một số sự thật hiển nhiên, gọi chúng bằng tên của chúng, sắp xếp chúng một cách có logic để mỗi người có thể có quan điểm riêng của mình. Đó là phương pháp làm việc khoa học mà qua trải nghiệm hàng ngày trong công việc của một nhà toán học, tôi biết nó không dễ dàng. Nhưng đó chính là trách nhiệm mà Nhân dân đã phó thác lên vai của Quí vị.

Quan hệ Việt Nam-Trung Quốc dài và sâu như chính lịch sử Việt Nam. Người Việt Nam có phông văn hóa, cách suy nghĩ và ứng xử nhiều phần giống người Trung Quốc, không ít người Việt Nam có tổ tiên đến từ Trung Quốc. Quan hệ với Trung Quốc vừa là một phần hữu cơ vừa là một nguy cơ cho sự tồn vong của bản sắc Việt Nam. Đây là một dữ kiện lịch sử mà ta không nên mất thời gian bàn xem nó tốt hay xấu, đáng vui hay đáng buồn, mà dành thời gian để suy nghĩ đến hệ quả của nó. Suy nghĩ nghiêm túc có hệ thống tránh cho ta việc trong thời bình lại ứng xử tình thế như trong thời chiến: lúc thì “môi hở răng lạnh”, lúc lại xua đuổi Hoa kiều mà nhiều gia đình đã gắn bó với mảnh đất này qua nhiều thế hệ.

Cái tôi muốn đề cập đến trong bức thư này không phải là quan hệ giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc mà là chính sách “thực dân mới” của chính quyền Trung Quốc. Cũng như các nước Anh, Pháp trong thế kỷ 19, Mỹ trong thế kỷ 20, công nghiệp Trung Quốc trong thế kỷ 21 phát triển như vũ bão. Hệ quả hiển nhiên là Trung Quốc hôm nay, cũng như các nước kể trên hôm qua, đói nhiên liệu, nguyên liệu và thị trường tiêu thụ các sản phẩm của mình. Như trong sách lịch sử cho học sinh phổ thông, ta gọi các nước Anh, Pháp cho quân đi chiếm thuộc địa là chính sách thực dân cũ, Mỹ trong thế kỷ 20 và Trung Quốc hôm nay dùng uy thế chính trị và kinh tế để dành nhiên liệu nguyên liệu và thị trường là chính sách “thực dân mới”. Đây cũng là một dữ kiện lịch sử mà ta không nên mất thời gian bàn xem thực dân cũ, mới là tốt hay xấu, gọi tên như thế có quá đáng hay không, mà dành thời gian để suy nghĩ đến hệ quả của nó. Hệ quả cho các nước bị thực dân như ở châu Phi thì ta biết: tài nguyên khai thác bừa bãi, môi trường tàn phá, kinh tế phát triển lệch lạc do quá phụ thuộc vào việc khai thác tài nguyên kéo theo tệ tham nhũng và bất bình đẳng xã hội nghiêm trọng.

Trung Quốc thực hiện chính sách “thực dân mới” một cách có hệ thống ở châu Phi, châu Mỹ La tinh và mọi nơi có nhiên liệu, khoáng sản trong đó có Việt Nam. Trong trường hợp của Việt Nam, ảnh hưởng quá mức của Trung Quốc có thể kéo thêm hệ quả nguy hiểm sau đây: quan hệ hữu cơ vốn có của văn hóa Trung Quốc với văn hóa Việt Nam trở thành đô hộ văn hóa. Đất nước, con người, văn hóa Trung Quốc có nhiều thứ để ta cảm phục và học tập. Nhưng nếu ta rập khuôn theo mô hình của họ, đi theo con đường họ đã đi, làm theo cái họ nói tức là cái họ muốn, thì ta chỉ nhận phần thiệt thòi, còn bản sắc ta thì tồn vong được bao lâu. Vấn đề độc lập văn hóa, giữ gìn bản sắc vô cùng hệ trọng, xin Quí vị lưu ý…

Xin quay lại vấn đề khai thác bô xít ở Tây Nguyên. Đọc tuyên bố chung Việt Nam - Trung Quốc năm 2001 khi Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh sang thăm Trung Quốc và năm 2006 khi Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào sang thăm Việt Nam, ta nhận thấy một điều hiển nhiên là Trung Quốc rất quan tâm đến tài nguyên này và muốn ta khai thác bằng được. Trong những trường hợp như vậy, chỉ suy diễn ta cũng thấy việc này có lợi cho họ nhiều hơn cho ta.

Tuy nhiên, suy diễn thôi không đủ. Nghiên cứu kỹ Báo cáo của Chính phủ và các phản biện đặc biệt quan tâm đến những con số, cá nhân tôi có ý kiến sau đây:

1) Dữ kiện chính của vấn đề là Việt Nam có nguồn tài nguyên bô-xít lớn thứ ba thế giới chủ yếu tập trung ở Tây Nguyên. Dữ kiện này kéo theo sự quan tâm của các nước công nghiệp đói bô-xít chứ không kéo theo ta phải khai thác bô-xít. Về phía ta, dữ kiện trên kéo theo ta có thể lựa chọn có khai thác bô-xít hay không và nếu có, ta có thể lựa chọn thời điểm và qui mô thích hợp.

2) Báo cáo của Chính phủ cho biết qui hoạch bô-xít được lập trong bối cảnh kinh tế tăng trưởng. Tại thời điểm này, kinh tế toàn cầu đi vào khủng hoảng, có nguy cơ kéo dài.

Dữ kiện chính về kinh tế vĩ mô không còn đúng nữa, không rõ hiệu quả kinh tế đã được tính toán lại như thế nào. Trong báo cáo của Chính phủ, phần chắc chắn là phần lỗ những năm đầu, vì là lỗ kế hoạch. Ngay cả tính toán giả định ta cũng chưa rõ là sẽ lỗ kế hoạch bao nhiêu năm. Phần lãi sau đó phụ thuộc vào nhiều giả thiết: giá nhôm tăng trở lại, mưa đủ để có nước rửa quặng, nhà nước đầu tư thêm vào đường sắt để vận chuyển quặng. Nếu cứ cho mỗi giả thiết xác suất 50-50 như cách diễn đạt của lãnh đạo Than- Khoáng sản, xác suất có lãi sau một số năm lỗ kế hoạch, nhiều nhất là một phần tám, chưa tính đến chi phí cho môi trường.

3) Diện tích sử dụng cho khai thác bô-xít dự kiến là 8,6% tỉnh Đắc Nông là một con số khổng lồ nếu ta nghĩ đó là 8,6 m2 trên tổng diện tích 100 m2 nhà của ta.

4) Báo cáo cho biết khai thác bô-xít không thể tránh khỏi ảnh hưởng nhất định đến môi trường và có nêu một số giải pháp công nghệ khắc phục. Trong các phản biện có nêu khó khăn đặc thù của ta là khai thác bô-xít ở đầu nguồn một số sông lớn như sông Đồng Nai, chưa có tiền lệ trên thế giới. Cá nhân tôi băn khoăn nhất chỗ thiếu hoàn toàn dự toán chi phí cho việc bảo vệ môi trường. Ngay trong nhưng trường hợp đơn giản hơn như Vedan, công nghệ thì đã có, nhưng vi phạm môi trường thì vẫn đỡ được 30% chi phí. Như vậy phần ảnh hưởng đến môi trường là phần chắc, phần bảo vệ môi trường còn phụ thuộc vào nhiều giả thiết, có cái phụ thuộc vào ta (chọn công nghệ), có cái không phụ thuộc vào ta (thời tiết, địa thế), có cái ta chưa tính toán đến (chi phí), vì vậy rất đáng lo.

5) Báo cáo cho biết dự án có ảnh hưởng tốt cho xã hội, cụ thể tạo ra hàng ngàn công ăn việc làm cho nhân dân địa phương. Nếu so sánh với mức đầu tư hàng tỉ đô-la Mỹ, thì có nhiều cách hay hơn, an toàn hơn, hiệu quả kinh tế nhãn tiền hơn, để tạo vài ngàn việc làm. Lưu ý con số công ăn việc làm trong báo cáo tương đương với con số hộ dân bị di chuyển. Còn viễn cảnh xây dựng trung tâm dịch vụ, khách sạn, du lịch và giải trí xung quanh hồ chứa bùn đỏ, theo tôi, ít có sức thuyết phục.

Xin nhắc lại, cũng như phần đông Quí vị, tôi không phải chuyên gia ngành khai thác khoáng sản, nhưng qua nghiên cứu kỹ Báo cáo của Chính phủ và các phản biện của nó, tôi nhận thấy trong Quy hoạch chung khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh. Bối cảnh kinh tế thế giới rất không thuận lợi cho khai thác nguyên liệu thô, vậy cái gì thúc đẩy ta triển khai khai thác ào ạt vào thời điểm này.

Khác với các nước Châu Phi thế kỷ 19, đất nước chúng ta là một quốc gia độc lập có chủ quyền. Quí vị, phần nhiều ở tuổi cha, tuổi chú của tôi, biết rõ hơn tôi: độc lập chủ quyền của ta không phải tự nhiên mà có. Nước ta có một Quốc hội do nhân dân bầu ra, một Chính phủ do Quốc hội chỉ định, một Quân đội phục tùng Chính phủ. Đó là một thành quả cũng không phải tự nhiên mà có.

Tôi kính mong Quí vị bỏ thời gian, nghiên cứu tường tận Báo cáo dự án khai thác bô-xít Tây Nguyên, các phản biện khoa học của nó, lắng nghe ý kiến cử tri và suy nghĩ đến sự tồn vong của đất nước, để rồi xây dựng quan điểm riêng của Quí vị, trình bày nó rõ ràng trong nghị sự của Quốc hội và chịu trách nhiệm về nó trước các cử tri. Tôi rất biết đây là việc khó, nhưng dù Quí vị muốn hay không muốn, nhân dân đã đặt niềm tin lên vai của Quí vị.

GS. TSKH Ngô Bảo Châu

Giáo sư toán học Đại học Paris 11, Pháp,

Thành viên của Institute for Advanced Study, Princeton, Mỹ.

Địa chỉ hiện tại:

School of Mathematics

Institute for Advanced Study

Einstein Drive

Princeton NJ 08540 U.S.A.

August 21st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

ngo-bao-chau-2

Lời bình của các nhà khoa học Việt Nam

sau ngày Ngô Bá Châu tỏa sáng

Lời dẫn:

Xin chuyển tải về đây những lời bình lời chúc mừng tỉnh táo và chừng mực của các nhà khoa học sau sự kiện lừng lẫy này. Tuy nhiên, niềm vui chung của chúng ta chưa được trọn vẹn vì phải nhìn nhận việc sử dụng chất xám, môi trường khoa học cho mọi người tại Việt Nam vẫn còn là bài toán mà nhà cầm quyền vì những lý do lịch sử và vì chưa thoát ra được tư duy hạn hẹp, quan điểm chủ quan, còn loay hoay chưa giải nổi! Cũng như mọi sự kiện lớn lao khác, việc xác định bối cảnh chính xác của nó sẽ giúp chúng ta, người Việt Nam hôm nay, chiều khoá cần thiết để mở cửa cho tương lai. Mong thay sự kiện Ngô Bảo Châu là dịp để mọi người nhìn lại mình, vì tương lai cao đẹp của dân tộc Việt mà phấn đấu vươn lên.

Nguyễn Đăng Hưng

more…

August 20th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

GS Ngô Bảo Châu nhận Huy chương tư tay Tổng Thống Ấn Độ

GS Ngô Bảo Châu nhận Huy chương tư tay Tổng Thống Ấn Độ

LỜI CHÚC MỪNG

Đây là một vinh hạnh không riêng gì cho GS Ngô Bảo Châu mà là mọi người Việt Nam trong và ngoài nước đặc biệt giới khoa học!

Xin chúc mừng GS Ngô Bảo Châu và gia đình GS. TSKH Ngô Duy Cẩn - Trần Lưu Vân Hiền, một gia đình mà tôi đã có dịp giao lưu quen biết, tiếp rước tại nhà.

Vui thi rất vui nhưng vì tương lai Việt Nam ta nên đặt thành quả này trong bối cảnh thật của nó. Tôi vừa đọc bài phỏng vấn của GS Châu trên một nhật báo Sài Gòn. Hiện hay Việt Nam đang có một hụt hẫng trầm trọng về nghiên cứu toán học lý thuyết! Sau thế hệ Hoàng Tụy, Đặng Đình Áng, nay chỉ có lèo tèo vài người bạn trẻ đeo đuổi nghiên cứu ngành này! Tại sao như vậy? Tại sao trong một nước cần phát triển mà lại có hiện tượng tụt hậu so với thời khó khăn đói khổ chiến tranh? Chừng nào nhà cầm quyền, các cơ quan trách nhiệm mới thấy ra lý do của sự tụy hậu này? Hành động bắt quàng vào giờ chót với những phần thưởng cá biệt sẽ không làm thay đổi cục diện đâu! Vậy lý do sâu xa của sự tụt hậu là ở đâu? Theo tôi chính là tư duy Mao-ít du nhập một cách vô tội vạ từ Trung Quốc bên cạnh về Việt Nam? Thử hỏi ở một xứ sở mà chính trị là thống soái tuyệt đối, hồng quan trọng ngàn triệu lần hơn chuyên thì khoa học đẳng cấp làm gì lên hương cho được trời?

Cái nên làm ngay là là hãy trả lại phương tiện và quyền làm khoa học cho người làm khoa học đích thực, hãy tôn trọng không gian tự do cho các nhà khoa học! Những cây đa cây đề nên rà soát lại lương tâm chính mình: Ta đã làm gì cho khoa học Việt Nam? Ta giúp gì cho tuổi trẻ Việt Nam vươn lên làm khoa học? Hay ta đi chơi chỗ khác có hơn không?

Còn nếu phải nói rõ nguyên do về thành quả của Ngô Bảo Châu chúng ta phải trung thực nhìn nhận và đề cao nền toán học Pháp, cái lò mà GS Châu may mắn được tham gia, cái môi trường tôn trọng nhân tài của ngành toán lý thuyết Pháp…

GS.TS Nguyễn Đăng Hưng

July 28th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Quốc Hội Việt Nam

Quốc Hội Việt Nam

Về việc Việt kiều trực tiếp tham gia

điều hành đất nước


TSKH Nguyễn Đăng Hưng,

GS danh dự thực thụ Trường ĐH Liège, Bỉ

Chiều 20/7/2010 vừa qua, trong kỳ họp thứ 7, Ủy ban Thường vụ Quốc hội bàn về việc tạo điều kiện cho Việt kiều trực tiếp tham gia điều hành đất nước.

Theo báo Pháp luật TP HCM, Thường trực Ủy ban Pháp luật trình hai phương án:

1. Đồng ý với quy định của dự luật: Người Việt Nam định cư ở nước ngoài nhưng chưa thôi quốc tịch Việt Nam có thể đăng ký tuyển dụng làm viên chức. Tuy nhiên, cần quy định cụ thể những lĩnh vực, ngành nghề, vị trí, điều kiện, quyền, nghĩa vụ… trong trường hợp Việt kiều được tuyển dụng làm viên chức.

2. Không quy định việc tuyển dụng viên chức là Việt kiều trong dự luật mà có thể sử dụng các cơ chế khác để huy động chất xám, trí tuệ của họ như ký hợp đồng vụ việc, hợp đồng lao động có thời hạn…

Tôi không hề ngạc nghiên về kết quả được tóm tắt trên Vietnamnet: Chưa đồng tình để Việt kiều về nước làm viên chức”.

more…

July 21st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Một bản đồ cỗ Trung Quốc

Một bản đồ cỗ Trung Quốc

Lời giới thiệu:

Bài này khởi đầu bằng những trao đổi giữa GS Nguyễn Huệ Chi, nhà giáo nhà văn Phạm Toàn và tác giả qua INTERNET. Chúng tôi đã xin phép các học giả trên và đăng tải lại cũng trên trang blog cá nhân này:

http://www.ndanghung.com/bai-viet/2009/01/19/cho-tet-don-xuan-ban-chuyen-phiem-trung-quoc-viet-nam-thang-12009.html/#more-22

Gần đây nhân đọc bài viết rất sắt sảo và thú vị của KTS TRẦN THANH VÂN: TÔI HIỂU GÌ VỀ TRUNG QUỐC? xuất bản trên blog Nguyễn Xuân Diện, chúng tôi thấy có yên cầu đóng góp thêm về chủ đề nóng bỏng này theo hướng tích cực nên biên tập lại và gởi riêng cho TS Nguyễn Xuân Diện. TS Diện đã đăng tải ngay hôm sau với tựa đề :

GS. NGUYỄN ĐĂNG HƯNG NÓI VỀ HỌA BÀNH TRƯỚNG.

Nay tôi xin phép chuyển về trang blog này để bạn đọc quen thuộc của tôi có dịp theo dõi “Hội thảo quốc tế của người Việt” này (lời KTS Trần Thanh Vân)

Viết lại kỷ niệm ngày tôi phát hiện chủ trương bành trướng của nhà cầm quyền Trung Quốc

Nguyễn Đăng Hưng

Từ lâu tôi vốn là người Việt Nam rất có cảm tình với văn hóa đặc biệt với người dân Trung Quốc.

Lúc còn là học sinh trung học tại Sài Gòn cứ có dịp nghỉ học là tôi thuê các tập truyên Tàu về nhà đọc. Đọc ngấu nghiến đến độ say mê: Tây Du, Tam Quốc, Thủy Hử, Hồng Lâu Mộng…, chẳng có truyện nào là tôi không đọc. Thời sinh viên tôi lại thích thú với Sử ký Tư Mã Thiên, và các tác giả Trung Hoa hiện đại… Có điều phải nói là tôi lại không bị lôi cuốn bởi các truyền kỳ võ lâm kiểu Kim Dung, thậm chí còn có chút dị ứng là đằng khác…

Là giáo sư trưởng tại Đại học Liège, Bỉ, tôi đã hướng dẫn nhiều nghiên cứu sinh gốc Trung Quốc sang Bỉ làm luận văn thạc sỹ hay tiến sỹ. Tôi có nhiều bạn bè khoa học người Trung Quốc tại Mỹ, tại Úc, tại Canada, tại Pháp, Đài Loan, Singapore, Hồng Kông và cả Trung Hoa lục địa. Tôi đã từng là khách quý của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, của các trường Đại học như Nam Kinh, hay Thượng Hải… Thật tình tôi là người bạn thứ thiệt của Trung Quốc

Thế mà trong một chuyến đi làm khoa học, tôi có dịp ngỡ ngàng khám phá trực tiếp về chủ trương bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc. Tôi bắt đầu dè chừng về Trung Quốc từ đó.

Tôi không nhớ rõ, có lẽ khoảng năm 92, lúc du lịch Trung Quốc khởi sắc trở lại, năm năm sau vụ thảm sát Thiên An Môn. Tôi đi tham dự Hội Nghị khoa học về ngành nghiên cứu của tôi (tính toán cơ học) được tổ chức tại cố đô Tây An. Hội nghị rất thành công, gần 300 nhà khoa học năm châu tham dự vì năm ấy giá máy may đi Trung Quốc rất rẻ, nhất là Tây An với di tích Binh Mã Dũng (Terra Cotta warriors) của lăng mộ Tần Thuỷ Hoàng. Ai cũng ưu tiên cho khu lăng mộ và ngay sau đó là ghé qua tham quan Thành bảo, lớn và cổ nhất Trung Quốc ở Tây An. Đoàn chúng tôi đông trên 100 người vào Viện bảo tàng, bắt đầu nghe các hướng dẫn viên giải thích về lịch sử Trung Quốc.

Đây là lần đầu tiên tôi khám phá ra ý đồ bá quyền của chánh quyền Trung Quốc qua cách giải thích lịch sử địa lý.

Chúng tôi đứng trước một tấm bản đồ lãnh thổ cổ Trung Quốc, thời Tần Thủy Hoàng. Bản đồ vẽ biên giới phía Nam Trung Quốc bao gồm cả Bắc bộ và Bắc Trung bộ của Việt Nam ngày nay. Hướng dẫn viên chỉ phía Nam bản đồ Trung Quốc vào phần đất Việt Nam và hùng hồn giảng giải đại khái:

“Đây là những vùng đất của Trung Quốc sau này mất đì vì người Pháp qua xâm chiếm, cùng với các đế quốc khác đến xâu xé, biến Trung Quốc thành một nước bán thuộc địa. Ngày nay Trung Quốc trỗi dậy, thống nhất xã hội chủ nghĩa sẽ dần dần khôi phục lại những vùng lãnh thổ đã mất…“.

Tôi đứng gần đấy nghe tay hướng dẫn viên vừa chỉ dải đất Việt Nam vừa nói vậy chịu hết nỗi, nhảy vào quạt ngay :

«Xin lỗi ông trình bày địa lý lịch sử không chính xác. Vùng đất này nay có một cái tên trên bản đồ thế giới đó là nước Việt Nam sao ông có thể bỏ qua việc ấy được! Đồng ý là thời Tần Thủy Hoàng vùng này có tên là Giao Chỉ bị nhà Tần đô hộ. Trung quốc đã cai trị vùng này hơn một ngàn năm. Dân tộc này đã bao lần vùng lên chống xâm lược, bao phen thất bại nhưng đến năm 938 là thành công nhờ một vị tướng tài người Việt là Ngô Quyền. Trong lịch sử Việt Nam có nói rõ là Ngô Quyền đã đánh tan quân Nam Hán Trung Quốc tại một con sông có cái tên lịch sử là Bạch Đằng và quyền tự chủ đã trở về cho dân tộc này. Khi người Pháp sang xâm chiếm Đông Dương, vùng đất này đã có tên là nước Việt Nam, môt nước có văn hiến, có phong tục tập quán khác Trung Quốc. Ông giảng giải sử địa như vậy là xuyên tạc sự thật, gieo rắc ngộ nhận cho khách quốc tế, nhất là cho các bạn trẻ Trung Quốc. Những ngô nhận kiểu này rất có hại cho nền hoà bình thế giới… ».

Tôi vừa dứt lời là một tràng pháo tay của đoàn vang lên làm tay hướng dẫn viên người Trung Quốc á khẩu, bẽ mặt, rối rít xin lỗi…

À ra thế, chính quyền Trung Quốc cố ý tuyên truyền theo hướng bành trướng với ý đồ khôi phục lãnh thổ thời Tần Thủy Hoàng. Mao Trạch Đông đã từng tuyên bố mình còn đứng cao hơn Tần Thủy Hoàng kia mà !

Nhưng nếu đanh thép phản biện đúng lúc, đúng chỗ với lý lẽ xác đáng và trung thực, họ cũng sẽ tiu nghỉu thôi. Họ cần thế giới chung quanh hơn thế giới chung quanh cần họ… Tôi mong sẽ có dịp trở lại vấn đề này…

Năm 2000, sang Việt Nam tham gia Hội Nghị khoa học tương tự do chúng tôi tổ chức, GS AKKAS Nuri (Technical University Ankara) người Thổ Nhĩ Kỳ có mặt ở Tây An hôm ấy còn nhắc lại với tôi chuyện này trên bãi biển Nha Trang vì ông không quên được ấn tượng ngày ấy!

TSKH Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư danh dự thực thụ Đại học Liège, Bỉ.

(Ghi lại ngày 17/1/2009 tại Liège và chỉnh sửa ngày 18/7/2010 tại TP HCM)

10 nhận xét trên blog của Nguyễn Xuân Diện tải về đây:

Trần Thanh Vân nói…

Cám ơn bài viết của Gs Nguyễn Đăng Hưng, được Ts Nguyễn Xuân Diện gọi điện thông báo là tôi mở mạng ra đọc ngay và trở thành người đầu tiên Comment bài viết ngắn nhưng 100% sự thật này. Giáo sư là người từng có quan hệ bạn bè đồng nghiệp rất tốt với nhiều người Trung Quốc và từng là độc giả hâm mộ sách báo Trung Quốc trong những năm tuổi trẻ, vậy mà khi phát hiện ra sự thật lộ liễu về âm mưu bá quyền của những người lãnh đạo nhà nước Trung Hoa, Giáo sư đã phải bật ra phản ứng cho họ một cái tát ngay.
Còn tôi có khác một chút, tôi đã từng chịu ơn cưu mang của họ, tôi đã từng có quá nhiều kỷ niệm tốt đẹp với bạn học và với thầy giáo trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi. Sự thật đến từ từ làm cho tôi tỉnh ngộ không phải trong một sớm một chiều và tôi đủ thời gian cùng sự bình tĩnh để phân biệt người dân Trung Quốc khác với nhà cầm quyền Trung Quốc. Năm ngoái tôi quyết định viết ra tất cả sự thật này gửi mạng Bauxite, huyết áp của tôi từ 120/80 nhịp tăng lên đột ngột đến 180/110 nhịp phải đi cấp cứu.
Giáo sư có một nhận xét rất đúng là “Nếu chúng ta đanh thép phản biện đúng lúc, đúng chỗ, với lý lẽ xác đáng và trung thực, họ sẽ tiu nghỉu thôi. Họ cần thế giới chung quanh hơn thế giới chung quanh cần họ”
Mong rằng tất cả mọi người sẽ dần dần hiểu ra. Thậm chí trung thành với vua Đường Y Tôn như Cao Biền, thầy phong thủy người gốc Mãn Châu 1200 năm trước, đã được Vua Đường cho làm Quan đô hộ sứ đất Giao Châu mà cũng còn nhận ra kiếp tay sai của mình nên đã âm mưu phản lại Vua Đường, thì ngày nay lẽ nào vẫn có kẻ cúc cung tận tụy dâng Tổ Quốc ta cho họ?
Còn sợ họ thì ta không nên sợ. Trung quốc không từ bỏ âm mưu và chính sách bá
quyền, Trung Quốc sẽ rơi vào thảm họa có nội chiến.
Kính.
Trần Thanh Vân

22:20 Ngày 19 tháng 7 năm 2010

anhhuy nói…

Đọc bài “Họa bành trướng” của GS Nguyễn Đăng Hưng, ta thấy Người Trung Quốc luôn tuyên truyền cho rằng mọi thứ là của họ.
Đọc bài “Tôi hiểu gì về Trung Quốc” của KTS Trần Thanh Vân cho biết vùng Hoa Nam có văn hóa khá thuần nhất làm tôi nghĩ lại một vấn đề…
Thì ra cái thuần nhất trong văn hóa vùng Nam Trường Giang chính là văn hóa của người Bách Việt - người Việt cổ - tổ tiên của chúng ta. Trước khi người Hán tràn xuống Nam Trường Giang thì vùng đó đã có một nền Văn minh thuần Việt gọi là Văn hóa Đông Sơn mà trung tâm của nền văn minh ấy chính là châu thổ sông Hồng biểu hiện ở 3 cái trống đồng Đông Sơn Heger loại I là trống đồng Cổ Loa, trống đồng Ngọc Lũ và trống đồng Hoàng Hạ, tạo nên một nền Văn minh sông Hồng…
Cho dù sau này người Hán bành trướng chiếm Nam Trường Giang để gọi là “Hoa Nam” thì trước đó đã có một nền văn minh “PreChinese China”, tức là văn hóa Việt cổ thuần Việt.
Sau khi đánh bại Hai Bà Trưng, Mã Viện đã huỷ diệt Văn minh Việt bằng cách nấu chảy Trống đồng Đông Sơn để đúc tượng.
Thế nhưng các “giáo sư” Trung Quốc ngày nay cứ cho rằng Trống đồng Đông Sơn là văn hóa Trung Quốc !!!???
Tôi thật không hiểu nổi tại sao các anh “giáo sư” Trung Quốc ấy không thể hỏi Mã Viện một câu rằng “-Trống đồng Đông Sơn là văn hóa của người Trung Quốc sao ông lại đi phá hủy ???” !!!
Chỉ chừng này thôi, cũng đã biểu hiện điều gì rồi !
Kính,
Nguyễn Anh Huy

02:36 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nặc danh nói…

Đặng Tiểu Bình: Chủ quyền thuộc ngã!

08:34 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nặc danh nói…

Nếu 1 nửa dân số Việt đều có chung suy nghỉ vậy thì mải mải VN không bị TQ thực hiện âm mưu bành trướng .

09:59 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Trần Thanh Vân nói
“Hội thảo quốc tế của người Việt” kiểu này thật là hay. Mới chưa đầy 24 giờ đồng hồ thôi, mà một giáo sư có tiếng tăm ở Vương quốc Bỉ, một nhà nghiên cứu chắc còn trẻ ở trong thành phố Huế và một bà già bền bỉ chống lại số phận và tuổi già như tôi đã “gặp nhau” để tìm thấy tiếng nói chung rồi.
Đó là một tín hiệu vui.
Cảm ơn Ts Nguyễn Xuân Diện đã bày bàn trà thật nhẹ nhàng, để ai có dịp ghé qua cũng có thể dừng lại nhấp một ly.
Mong rằng những người đã có dịp nói lên một phần chính kiến của mình, lẫn những người vẫn đang giữ thái độ lặng thinh chưa muốn nói, xin hãy suy ngẫm một điều rằng chúng ta là con em dân tộc Việt mà cái nôi của nó là Châu thổ sông Hồng như những điều bạn Nguyễn Anh Huy vừa nhắc tới ở bên trên.
Trong các bài viết của mình tôi đã nói tới cấu trúc NÚI CHẦU SÔNG TỤ mà cái huyệt quan trọng của nó là Hồ Tây rồi, rằng không đâu trên hành tinh này có một cấu trúc kỳ lạ như vậy. Nền Văn Minh “Pre-Chinese China” có được cũng nhờ cấu trúc này, cái anh chàng người Trung Quốc đã giới thiệu Lịch sử và Địa lý Trung hoa cho các nhà KH quốc tế ở Viện bảo tàng thành phố Tây An cũng vì muốn vơ cấu trúc này vào túi mình.
Vậy mà ta không biết quý những cái ta đang có trong tay. Hồ Tây- Não thủy thiêng liêng của Tổ quốc đã từng bị Mã Viện, Cao Biền, Mao Trạch Đông dòm ngó bao nhiêu năm đang rất cần chúng ta đồng loạt lên tiếng để giữ lấy.
- Ngày 4/4/2008 HaNoiMoi Onlie đưa tin Hà Nội đã công bố duyệt quy hoạch Khu đô thị mới Tây Hồ Tây 210 ha, đầu tư 100% vốn Hàn quốc, mang phong cách Hàn quốc
- Ngày 26/10/2009 ông Chủ tịch UBND Hà Nội, KTS Nguyễn Thế Thảo trả lời phỏng vấn của báo chí rằng TTHCQG ở Tây Hồ Tây là đúng nhất, nhưng như vậy thì phải di chuyển dự án Tây Hồ Tây của Hàn quốc đi chỗ khác (?)
- Triển lãm QH chung Hà Nội ở Vân Hồ của PPJ tháng 5/2010 thì đưa TTHCQG vào Ba Vì và năm 2011 sẽ thi công Trục Thăng Long dài 30Km để nối Văn hóa Thăng Long với văn minh Xứ Đoài
- Ngày 2/6/2009 tôi viết Thư trình gửi Thủ tướng Chính phủ kiến nghị chưa phê duyệt đồ án nói trên vì sai về cách làm việc và chưa đạt về nội dung.
Vậy xin thông báo mọi người cùng biết để tiếp tục “Hội thảo”

11:31 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nặc danh nói…

Thực ra thì ta có thể nhận biết mưu đồ bành tránh của TQ khắp mọi nơi, mọi lúc. Đọc ” Cách tiếp khách quốc tế của lãnh đạo trung quốc- http://suhoctre.hisforum.net/forum-f34/topic-t847.htm), rồi đến việc Mao Trạch Đông xui Bác Hồ đem tất cả quân vào miền Nam còn miền Bắc họ cho quân giữ dùm,…thì biết cả. Nhưng vẫn nhiều người còn ngộ nhận ông “bạn vàng” này lắm.
Trân trọng,
Lê Năng Công, HN

12:53 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nguyễn Xuân Diện nói…

CÁC COMMENT CHO BÀI VIẾT CỦA GS NGUYỄN ĐĂNG HƯNG TẠI FACEBOOK:

Bạn Minh Võ: Chân thành cảm ơn Giáo sư!

Bạn Steve Quang-Anh Nguyen: Cảm ơn giáo sư về bài viết ý nghĩa này.

Bạn Dang Hai Son: Trung Quốc muôn đời vẫn thế!
Cháu cám ơn giáo sư, cám ơn chú!

Bạn Uyên Vũ: Ai cũng phản ứng và chứng minh đanh thép như Gs Hưng thì TQ sẽ phải dè chừng cho những “Bạch Đằng”, những gò “Đống Đa” như lịch sử đã ghi lại. Thích bài này!

Bạn Anh Quân: Thực ra đối với nhiều người thì ý đồ bành trướng của TQ đã quá rõ rồi, bài viết này chỉ góp phần củng cố thêm.
Cũng không thể ngồi đó mà óan tránh ghét người TQ vì họ bành trướng đc. Vì điều đó chúng ta ko kiểm soát được. Câu hỏi đặt ra là chúng ta thì phải làm gì ? Mọi người, cần tập trung vào vấn đề đó thay vì chửi bọn tàu.

Bạn Long Nguyen Cao: Đúng cần phải có những lời đanh thép và đúng lúc chứ không như bà Nga suốt ngày chỉ nói một câu thì làm sao mang tính thuyết phục đưojc. Sao không đăng bài báo này lên báo chính thông cho mọi người biết nhỉ hay là vẫn nhạy cảm???

Bạn Do Minh Thu: Em cũng đồng ý với bác Anh Quân, tư tưởng bành trướng đã ăn sâu vào đầu óc người Trung Quốc rồi, ta có làm gì thì cũng không thể tẩy não được họ, cái chính là những hành động của chúng ta mà thôi. Một lần nữa cảm ơn giáo sư Nguyễn Đăng Hưng và tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện!

Bạn Le Ngoc Son: TQ là kẻ thù trực tiếp ghi cả vào hiến pháp 1980 cơ mà!

14:23 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nguyễn Xuân Diện nói…

GS Nguyen Dang Hung nhắn tin sau khi đọc comment của KTS Trần Thanh Vân:
Hay quá! Cám ơn anh Diện, lời chị ấy rất là đanh thép! Mong thay nhà cầm quyền sẽ đọc được các tin này của trí thức VN mà hành xử cho xứng tầm!

14:29 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nguyễn Xuân Diện nói…

Độc giả La Rung Ve Coi viết:

Cảm ơn những sự hiểu biết, yêu nước và thái độ dũng cảm như GS. Nguyễn Đăng Hưng. Người TQ thâm hiểm, ý đồ sâu xa. Khi một lãnh đạo đưa ra một ý đồ nào đó, không có nghĩa là có thể thực hiện được trong thời kỳ đương nhiệm của người đó; trái lại, hậu duệ của Trung Hoa sẽ thực hiện ý đồ đó, dai dẳng và quyết liệt, thâm hiểm đến cực cùng.

Cháu còn nhớ, Lỗ Tấn từng viết câu chuyện về những chiếc bánh bao tẩm máu người; trong đó có đọan: Người TQ nhìn người TQ bị giết trước mặt mình với một thái độ tò mò, cười cợt đến đốn mạt, về sau nhà văn gọi đó là thái độ bạc nhược dân tộc.

Vẫn có những người VN tài giỏi, những người VN mà ở ngay trên đất nước VN, có quyền uy nhưng lại không dám đứng dậy nói (hoặc cho phép người khác nói) cái điều như GS đã nói, tranh luận và đập gãy luận điệu xuyên tạc của hướng dẫn viên du lịch TQ ngay trên đất nước TQ.

Cháu tuởng tượng ra, thành thật với GS, nếu cháu là một quan chức Nhà nước (tầm Bộ trưởng thôi), trước chính khách Trung Quốc và ngay trên đất nước TQ, cháu cũng sẽ vờ lảng tránh, xúyt xoa cái điều gì vô bổ để mà hèn nhát đối với dân tộc của mình, trước những lập luận điêu tòa của người TQ.

Nhưng đó chỉ là tưởng tượng. Cháu là một công dân bình thường, hoặc cháu chẳng bao giờ trở thành quan chức hoặc nếu có thành, cháu sẽ không làm cái điều cháu vừa tưởng tượng ra đó. Chính quyền TQ, rõ ràng đã cho phép và công khai âm mưu thâm độc là TQ hóa lãnh thổ VN ngay trên bia miệng, rồi chuyện chính quyền cho báo chí nói xấu mình đủ điều.

Tại sao mình lại không làm cái điều như họ đã làm với mình?

17:31 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Nặc danh nói…

Tôi rất tâm đắc với nhận định của một nhân sĩ:
TQ ví như con bạch tuộc có nhiều vòi vươn ra chụp lấy ĐN Á: một vói vươn xuống Biển Đông, vói thứ hai vươn xuống Lào, Campuchia và vói khác vươn qua Miến điện. Các vói này sẽ kẹp VN , Thai Lan vào giữa để rồi nuốt chững như đã từng xẩy ra cho Tân Cương, Hồi Hột (Uighir), Tây Tạng…
Nếu các nước ASEAN và đặc biệt là VN chúng ta không ý thức hiểm họa trước mắt này thì chẳng bao lâu sẽ bị TQ đồng hóa. Một ngàn năm Bắc thuộc sẽ trở lại với con cháu chúng ta. Là người Việt Nam, dù trong nước hay hải ngoại cũng cần cảnh giác với âm mưu Hán Hóa này của TQ.

21:40 Ngày 20 tháng 7 năm 2010

Lời bình từ http://freelecongdinh.wordpress.com/2010/07/21/gs-nguyen-dang-hung/

Nguyen Tri |  Tháng Bảy 21, 2010 at 16:48

Cám ơn GS Nguyễn Đăng Hưng đã dũng cảm và mạnh mẽ phản bác lại luận điệu của tay hướng dẫn viên TQ kia! Thật không ngờ nhà cầm quyền TQ lại ngang ngược và xảo trá đến vậy!! Họ cố tình gieo vào đầu người TQ những suy nghĩ như vậy ngày này qua ngày khác khiến người dân TQ lâu ngày cũng tin rằng VN này là của TQ thật!
Nhưng lịch sử VN ta đã nhiều lần chứng minh rằng TQ không bao giờ đồng hóa được người VN, và tổ tiên cha ông ta khiến ta phải tự hào về những chiến công oanh liệt trước giặc Tàu mà cả thế giới này phải nghiêng mình kính phục. “Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”. Các nhà lãnh đạo CS, Bộ Chính Trị phải học lại lịch sử VN và lấy lại niềm tự hào dân tộc đi!! Đừng quỵ lụy và làm tay sai cho TQ nữa! Hiện nay đất nước chúng ta đang bị TQ thách thức, các vị hãy chọn một đối trọng khác để làm đồng minh cho mình, hãy mời Hoa Kỳ đến đặt căn cứ tại Cam Ranh để bảo vệ miền biển của đất nước, để dân chài còn được tự do đánh bắt trên…chính hải phận của VN!!!

_______________________________________________________________________________________________

From: Thanh DoBa <dobathanh0@yahoo.com>
Date: 2010/7/20
Subject: Bài viết của GS. Nguyễn Đăng Hưng

Các bạn mến,
Tớ muốn gửi bài viết này của GS. Nguyễn Đăng Hưng, một giáo sư nổi tiếng trên thế giới về ngành Cơ học tính toán. Giáo sư đã được nhận huân chương Đại thần Vương triều Bỉ, nơi giáo sư đang sống và làm việc.
Tớ cũng muốn nói thêm để các bạn biết, giáo sư là người thành lập chương trình đào tạo sau đại học Việt-Bỉ rất thành công cho sinh viên Việt Nam, người được nhận huy chương Sao Vàng Đất Việt và đã từng có nhiều ý kiến đóng góp quý giá cho Chính phủ và Bộ giáo dục Việt Nam để nâng cao chất lượng giáo dục cho Việt Nam. Nói chung, giáo sư là một người Việt Nam yêu nước sâu sắc.
Bài viết của giáo sư về mộng bá quyền của Trung Quốc, coi Việt Nam là một phần đất bị mất cần thu hồi. Nội dung của bài viết thú vị và chắc chắn sẽ làm các bạn quan tâm bởi lẽ “Dân ta phải biết sử ta, cho tường cốt tích nước nhà Việt Nam-Hồ Chí Minh”.
Kèm với bài viết của giáo sư là những lời bình luận của những nhà trí thức Việt Nam khác mà có thể nhiều bạn đã biết; như kiến trúc sư Trần Thanh Vân.
Các bạn có thể đọc thêm các bài viết khác của giáo sư qua blog:
Các bạn sẽ đồng ý với tớ rằng yêu nước không chỉ cần sống tốt với mình và người thân của mình là đủ; yêu nước cũng không chỉ cần kiếm nhiều tiền, làm giàu cho bản thân và gia đình mình là đủ. Cũng giống như tình yêu không chỉ cần có cơm ngon, áo đẹp, nhà to và xe xịn.
Tớ cũng cc email này tới GS. Nguyễn Đăng Hưng.
Mến,
Bạn Thành
April 22nd, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Đại học Yale, Hoa Kỳ

Đại học Yale, Hoa Kỳ

Vụ “người phá đền”

tốn hơi nhiều giấy mực phải có hồi kết thôi!



Vì đi du lịch bên Nga, tôi bị kẹt không về Bỉ được, hôm nay mới có máy bay, về đến nhà viết vài dòng này, có dấu tiếng Việt cho bạn bè dễ đọc.

Tôi không muốn nêu tên người viết bài báo xoàng xỉnh trên đây vì như vậy có khi không hay, tiếp tay cho một người có hành vi, tác phong không tốt !

Có thể vì tôi là chuyên gia tổ chức  đào tạo cao học, hơi bị căn bệnh nghề nghiệp, nên tôi thấy cần xem cô ấy là một học trò. Tôi xin ân cần hầu chuyện với cô ta như thế này như tôi đã nhiều lần khuyên bảo học trò linh tinh của tôi tại VN, cũng có nhiều em có tác phong tương tự:

“Xem xong bài viết của cô,

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2010/04/100417_do_ngoc_bich.shtml,

tôi nghĩ cô chưa xứng đáng có bằng tú tài Việt Nam, cô chưa thông hiểu lịch sử VN, đã ngồi nhầm lớp đâu đó, hay cô đã dùng phao hay cô đã “may mắn” gặp một tập thể thầy giáo “ai cũng xuất sắc, ai cũng cho đổ” ? Vậy xin cô hãy đi học lại, tự học cũng được thôi, nhưng phải thành khẩn học thực và qua trắc nghiệm lại.
Về luơng tâm, tư duy người đi học, người nghiên cứu, người công bố khoa học, thì quả là có nhiều thiếu sót. Cô không nên chạy theo danh hão, công bố bừa bãi gây phản cảm, tự hại mình, nhũng nhiễu xã hội. Bỡi vậy, nếu chưa kịp phản tĩnh sửa đổi thì tôi sẽ không thể ủng hộ ký giấy giúp cô ghi tên theo lớp cao học. Cô xem hiện nay cô đang làm mất uy tín ĐH Yale, ĐH Hawaï, đài BBC… Dạy kèm tiếng Việt cho vài sinh viên mà tự nhận là giảng viên thì quả là gian dối qua lộ liễu đó cô ạ. Nếu không may, thầy cô ở Hawaï dễ tính cho cô bảo vệ thành công Ph. D. về Hoa kỳ học rồi cô cũng sẽ làm mất uy tín siêu cường Hoa Kỳ sau này thôi. Cô không ngần ngại phá hoại đền thiêng của dân tộc Việt có ai chắc cô sẽ không tiếp tục như vậy với sự tác hại trầm trọng hơn cho tổ quốc của chồng cô.

Mong cô ghi nhận lời khuyên chân tình này “

GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng,

March 31st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Bút tích

Bút tích

Lời dẫn nhập:

Bài này tôi viết đã 5 năm rồi, tháng 3 năm 2005.
Đọc lại tôi thấy vẫn còn là thời sự.
Nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn vẫn còn nằm trong ngăn tủ khóa kín tại Việt Nam.
Nhận định của tôi ở phần cuối:
“Sinh thời tôi chưa bao giờ nghe nói TCS là nghệ sỹ nhân dân. Nhưng chính quần chúng nhân không phân biệt thành phần, lớp người, lứa tuổi, không phân biệt Bắc Trung Nam, không phân biệt trong nước hay hải ngoại, đã chọn thiên tài Trịnh Công Sơn là nghệ sỹ số một của mình…”;
vẫn giử nguyên giá trị!
Xin đăng tải lại đây gọi là tường niệm chín năm ngày người nhạc sỹ tài danh của chúng ta vào cõi vĩnh hằng!
Phần sau cùng của bài này, tôi cũng xin mạo muội thử hát ba ca khúc nỗi tiếng của ông.

Sài gòn ngày 31/3/2010

Một thoáng Trịnh Công Sơn

Nguyễn-Đăng Hưng

Hơn một năm sau ngày nhạc sỹ Trịnh Công Sơn mất, tôi lục trong chồng sách nhạc của gia đình để tìm lại một bài hát về xuân của nhạc sỹ Văn cao, bài “Mùa Xuân đầu tiên”. Tôi chuẩn bị tổ chức tốp ca cho ngày tết Việt Kiều tại Bruxelles.

Và tôi bất chợt đọc lại bút tích của người nhạc sỹ tài danh, ngay trang thứ hai của Tuyển tập nhạc Văn Cao “Thiên Thai” do nhà xuất bản Trẻ tại Tp Hồ Chí Minh xuất bản năm 1988 :

Vâng, tôi cũng quen biết Trịnh Công Sơn, dù chỉ một thoáng ngày Tết năm xưa…
Chúng tôi về Việt Nam ăn Tết năm 1989 sau một thời gian khá dài mười năm không lui tới. Chuyến đi cuối cùng trước đó đã xa cách đến gần một thập kỷ : hè năm 1979. Hồi ấy, việc đầu tiên chúng tôi làm tại Việt Nam là đi mua tranh về trang trí cho ngôi nhà mới mua tại Bỉ.
Tôi không nhớ vì sao lại run rủi lần mò đến xem phòng triển lãm tranh tại gia của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn với sự tham gia của các hoạ sỹ Đinh Cường và Tôn Thất Văn. Và chúng tôi suýt mua được một bức của Tôn Thất Văn, suýt thôi vì chưa ngã giá nên cuối cùng không mua được… Biết tôi là Việt kiều có hoạt động phản chiến tại Bỉ trong thập kỷ 65-75, có chút “máu văn nghệ”, Trịnh Công Sơn cho hay là đang chuẩn bị đi Pháp và nếu tôi còn ở lại Việt Nam thì ra Tết sẽ đến nhà thăm tôi…
Rồi đùng một cái mồng 6 Tết chúng tôi tiếp tại nhà người anh vợ tôi, cư xá Lữ gia, cả một đoàn văn nghệ sỹ nổi tiếng: nhà văn Nguyễn Quang Sáng, nhạc sỹ Trần Long Ần, hoạ sỹ Tôn Thất Văn, Michiko và Trịnh Công Sơn!

Sau một hồi chén tạc chén thù, hàn huyên sôi nổi, tôi rất đỗi vui là chính Trịnh Công Sơn, một cách đôn hậu hồn nhiên đề nghị đem ghi ta ra hát. Ở nhà không có ghi ta, TCS cho gọi người nhà mình đem đến… Và chúng tôi có được cái diễm phúc bất ngờ là ngày Tết được nghe tại chính nơi mình tạm trú nguời nhạc sỹ mình hằng ngưỡng mộ hát một loạt những bài anh mới sáng tác. Rồi Michiko cũng hát, Trần Long Ẩn cũng hát.
Thật bất ngờ, một nhạc sỹ tiếng tăm lẫy lừng tại Việt Nam và nhiều nước trên thế giới, một danh tài đã có môt sự nghiệp âm nhạc đồ sộ, đã thật giản dị và hồn nhiên, cùng bạn bè ngồi hát cả buổi chỉ cho vợ chồng chúng tôi, nhà văn Nguyễn Quang Sáng và một người lái xe nghe!
Vâng, chúng tôi may mắn có đươc một thoáng Trịnh Công Sơn, gần như chỉ dành cho chúng tôi.
Tôi còn giữ lại tấm hình lưu niệm quý hiếm kèm theo đây.

Nhạc sỹ Trình Công Sơn đang đờn hát, bên cạnh là Michiko

Nhạc sỹ Trình Công Sơn đang đờn hát, bên cạnh là Michiko

Đó không phải là lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Công Sơn. Tôi đã sớm về Việt Nam những năm trước đổi mới : 76, 77 và 79… Phải nói tình hình xã hội và chính trị Việt Nam hè năm 79 rất ư là căn thẳng… Báo chí quốc tế không ngớt đề cập đến ngưới Việt vượt biên, thuyền nhân… Ban Việt kiều thành phố tổ chức một buổi họp mặt, nếu tôi nhớ không lầm là tại Hội Trí thức yêu nước 43 Nguyễn Thông TP HCM.

Sau tham luận của các lãnh đạo trung ương và thành phố, sau khoảnh khắc ngắn ngủi đối thoại trao đổi qua lại, cái đinh buổi họp mặt là phần văn nghệ. Nhạc sỹ Phạm Trọng Cầu vừa là nhạc trưởng vừa là MC… Hôm ấy tôi nhớ rõ nhạc sỹ Trịnh Công Sơn tự đệm ghi ta và hát bài “Em còn nhớ hay em đã quên” và một bài nữa, hình như bài “Chiều trên quê hương tôi”.
Tôi nhớ rất rõ vì tôi vừa trải qua hơn một tháng 7&8 hãi hùng lang thang khắp Đông Nam Á (Thái Lan, Singapour, Mã Lai, Nam Dương) đi tìm người yêu vượt biên, để cuối cùng gặp lại nhau, như một phép lạ, ngay trên đảo Poulo Bidong, Mã Lai. Gặp lại nhau một ngày là chia tay, tôi đáp chuyến bay Thái : Kuala-Lampur - Bangkok - TP Hồ Chí Minh còn cô ấy đáp chuyến máy bay SABENA của Bỉ nhắm hướng Kuala-Lampur - Bruxelles! Đây là một cuộc hành trình khá ly kỳ mà tôi sẽ nhắc đến trong một dịp khác.

Hai bài hát trên của Trịnh Công Sơn vào thời điểm ấy đã gây cho tôi một xúc động mạnh. Trịnh Công Sơn đúng là một nghệ sỹ lớn… Sáng tác của ông một lần nữa đã gắn liền với những thăng trầm của dân tộc, trái tim nhạy cảm tuyệt vời của ông đã diển tả một cách vô cùng tinh tế nỗi đau của mình mà cũng là của thế nhân, của đồng loại trên một tinh thần nhân bản trong sáng, hướng thiện nếu không nói là tích cực… Thật tài tình và sâu sắc khi ông chỉ nói giản dị “Em ra đi nơi này vẫn thế..” mà tôi đã hiểu ngay đây là thông điệp về sự vĩnh cữu của quốc gia dân tộc… Mọi việc sẽ đi qua, nhưng chỉ đất nước Việt Nam sẽ mãi mãi trường tồn…

Năm 1960 ngày tôi xuất dương sang Bỉ du học Trịnh Công Sơn chưa nổi tiếng. Các bài hát “Uớt Mi” hay “Diễm xưa” chưa được phổ biến rộng rãi. Tại Sài gòn trong thời này nhạc Phạm Duy, Lam Phương, Dương Thiệu Tước, Phạm đình Chương, Văn Phụng… đang thịnh hành trên các phương tiện truyền thông đại chúng…
Sau Tết Mậu Thân (1968), không khí Việt kiều tại Bỉ, đặc biệt thành phố Liège thay đổi hẳn. Trước số sinh viên du học như chúng tôi đếm trên đầu ngón tay, nay tăng vọt đến gần năm trăm! Liège một thành phố không lớn tại Bỉ, đã bỗng chốc trở thành thành phố sinh viên Việt Nam thu nhỏ với tất cả những mâu thuẫn, lo toan, dây dứt, đau thương… của đô thị miền Nam thời bấy giờ… Phần lớn sinh viên Việt Nam là con nhà khá giả tại Sài gòn đi du học tự túc…
Các sinh viên đến từ Việt Nam không ai không không mang theo những băng cassettes, kỹ thuật ghi âm đang được thịnh hành trong những năm 70…

Và chính qua những băng ghi âm này, qua các bạn sinh viên trẻ, mà tôi khám phá ra hiện tượng Trịnh Công Sơn - Khánh Ly.
“Ca khúc da vàng” đã đến với tôi như một tiếng thét của lương tâm con người trước cuộc chiến phi nhân, trước chết chóc, trước đau thương khôn cùng của dân Việt, trước sức tàn phá dữ dội khủng khiếp của tàu bè bom đạn của một siêu cường.

Qua những âm điệu nhẹ nhàng và sâu lắng, tác giả đã gởi đến cho người nghe một thông điệp kinh hoàng của thời sự :

“Xác người nằm trôi sông,

phơi trên ruộng đồng

trên nóc nhà thành phố

trên những đường quanh co

Xác người nằm bơ vơ

dưới mái hiên chùa

trong giáo đường thành phố

trên thềm nhà hoang vu…

Xác nào là em tôi

Dưới hồ hầm này

Trên những vùng lúa cháy

Bên những vồng ngô khoai… »

(Bài ca dành cho những xác người)
Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng

Hành vạn tiếng bom trút xuống ruộng đồng

Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn
Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn

Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành

Từng vùng thịt xương có mẹ có em…

(Đại bác ru đêm)


“Kinh Việt Nam” đã đến với tôi như những lời kêu gọi hồn thiêng sông núi dân tộc Việt, như những ước vọng khẩn thiết về một ngày thanh bình thống nhất, về một nước Việt Nam bình thường như những nước khác, chan hoà tình tự dân tộc giống nòi…
Tôi ý thức được ngay là một cái gì mới đã xảy ra tại Việt Nam.
Một phong trào « Hát cho đồng bào tôi nghe » đã được dấy lên tại Liège và lạ thay cùng với những bài ca khác của phong trào sinh viên học sinh đô thị miền Nam, nhạc Trịnh Công Sơn đã thành một phương tiện đấu tranh của chúng tôi, những người mà lập trường chính trị đã dứt khoát đã biết và hát nhiều bài hát đến từ Miền Bắc hay vùng Giải phóng, hừng hực khí thế kháng chiến yêu nước, nhưng còn thiếu một cầu nối để đến với những thành phần còn xa chiến tuyến…
Nhìn lại cục diện sau gần 40 năm, tôi vẫn nghĩ nhạc phản chiến Trịng Công Sơn là một trong những nhân tố văn hoá rất tích cực cho công cuộc vãn hồi hoà bình và thống nhất đất nước. Và tôi rất tâm đắc với ý kiến cho rằng chính những ca khúc phản chiến của Trịnh Công Sơn là mới là cơ sở nói lên tầm vóc của tài danh Trịnh Công Sơn… Và cũng chính qua những ca khúc này Trịnh Công Sơn mới được những nhà báo quốc tế biết đến và gọi anh là « một Dylan của Việt Nam ». .
Âm nhạc Việt Nam qua Trịnh Công Sơn, một thời đã ngang tầm thế giới !

Và tôi tự hỏi tại sao trong thời mở cửa giao lưu hội nhập hôm nay những bài hát đậm đà tinh thân dân tộc như thế, lại vẫn « chưa được phép » hát lại ?
Ở Việt Nam tôi vẫn thường nghe câu hỏi là tại sao ta chưa có những tác phẩm
văn học nghệ thuật ngang tầm thế giới, xứng đáng với các cuộc kháng chiến đấu tranh giành độc lập, tự chủ thoát khỏi ách nô lệ của ngoại bang, những chiến công hiển hách đã được biết bao dân tộc yêu chuộng hoà bình và công lý kính phục và ngưỡng mộ. Nhưng có chắc gì, ta tỉnh táo đế chấp nhận và nhất tôn vinh đúng mức những tác phẫm văn học nghệ thuật chất chứa những giá trị nhân bản cao đẹp và phổ quát của con người, những tác phẩm độc lập không bị chi phối bởi tình thế chính trị nhất thời?

Sinh thời TCS ý thức rất rõ về tính phổ quát của nhạc mình:

“Tôi ước mơ một ngày nào đó trên hành tinh này tiếng hát sẽ được trả về với vẻ đẹp thuần khiết của nó. Đó là tiếng hát bay qua các lục địa, các đại dương, mang trong lòng nó tình yêu và tình nhân ái…” (Phát thảo chân dung tôi, tháng 4-1987).

Nhạc phản chiến của TCS là hiện thực của ước mơ này vậy.
Dĩ nhiên nhạc phản chiến chỉ là một trong ba chiều không gian âm nhạc đồ sộ của thiên tài TCS : tình yêu, thân phận và chiến tranh… và đã có nhiều bài viết về hai không gian còn lại : tình yêu và thân phận…

Tôi chỉ thêm một chút ý kiến riêng thôi… TCS là một trong những nhạc sỹ viết nhạc tình hay nhất thế kỷ, tôi muốn nhấn mạnh ở chữ « một trong những »… Bởi vì đối với tình yêu, cái nhất là tùy ở mỗi cá nhân, ở mỗi hoàn cảnh… Nhạc tình Trịnh Công Sơn có cái gì nhẹ nhàng siêu thoát. Những cuộc tình của TCS là những dây dứt, những tiếc nuối, những cuộc tình ra ngoài tay với, không bao giờ được tận hưởng và hạnh phúc là một cái gì mong manh bàng bạc, xa vời. Những người đẹp qua âm nhạc Trịnh diễm lệ trang trọng đến độ trừu tượng, siêu thực…Nhạc tình của các tác giả nổi tiếng khác chẳng hạn như Đoàn Chuẩn, Vũ thành An, Ngô Thụy Miên, Đức Huy… theo tôi đời thường, lãng mạn hơn…

Ai cũng đồng ý chất Huế là thường trực trong nhạc TCS… Nhưng tôi lại thấy chất “blues” cũng tìm tàng trong một số bài: Hạ trắng, Tình nhớ, Biển nhớ… Phải chăng TCS có phần nào bị ảnh hưỏng nhạc Mỹ da đen…
Ngày TCS mất tôi đang ở TP HCM…Và có lẽ cũng như rất nhiều người Việt Nam ở mọi ngõ đường đất nước hay ở chân trời góc biển trên thế giới, tôi có cảm giác là một người thân thương vừa từ giã cõi đời… Tôi định đến nhà ông để thắp một nén hương tiễn đưa vì lòng ngưỡng mộ. Nhưng hôm ấy từ đường Điện Biên Phủ, đi xe gắn máy, không có cách chi đến được ngõ tư Phạm Ngọc Thạch… Một rừng người mênh mông như đại ngàn vô tận đã cùng chia sẻ ý này và cuồn cuộn chảy về con đường này… Tôi bỏ xe bên vệ đường mon men tìm đến số 47 C thì đã quá muộn. Chiếc xe chở quan tài đã chuyển bánh, tiếng kèn “saxophone” tiễn đưa của Trần Mạnh Tuấn đã vang lên và tôi đành hoà mình vào đoàn người chảy xiết theo hướng Gò Dưa…
Sinh thời tôi chưa bao giờ nghe nói TCS là nghệ sỹ nhân dân. Nhưng chính quần chúng nhân không phân biệt thành phần, lớp người, lứa tuổi, không phân biệt Bắc Trung Nam, không phân biệt trong nước hay hải ngoại, đã chọn thiên tài Trịnh Công Sơn là nghệ sỹ số một của mình… Riêng tại Bỉ sau ngày nhạc sỹ mất đã có hai đêm liên tiếp hát nhạc Trịnh Công Sơn, ai cũng hát và nhạc cụ vỏn vẹn chỉ cần chiếc ghi ta!
Theo tôi lời khen tặng ưu ái nhất mà tôi được đọc về TCS chính là của Khánh Ly:

“Bởi vì ở ông TCS, điều vĩ đại nhất, vĩ đại hơn cả những tác phẩm của ông là nhân cách, nhân phẩm của ông. Ông là người duy nhất đã sống trong đời này có một tấm lòng không có thù hận”. (Khánh Ly, “Những lời tử tế ông Sơn dạy tôi”, Trường Kỳ phỏng vấn, Hoàng Trúc Ly sưu tầm, www.suutap.com/khanh ly).

Vâng, tôi cũng biết Trịnh Công Sơn, dù chỉ một thoáng ngày Tết năm xưa. Và hôm nay tôi xin ghi lại những dòng này, gọi là xác định lòng ngưỡng mộ khôn cùng của tôi…

Nguyễn-Đăng Hưng, cuối tháng 3 2005

Nguyễn Đăng Hưng hát Trịnh Công Sơn

Gọi tên bốn mùa :

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

Ru Ta Ngậm ngùi :

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

Mưa hồng :

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

March 21st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Nhà thơ Hữu Loan

Nhà thơ Hữu Loan

Nhà thơ Hữu Loan một giá trị phản biện

Hữu Loan vĩnh viễn ra đi để lại biết bao hoài niệm về một giai đoạn dài của văn hóa và lịch sử dân tộc. Một giai đoạn điêu linh, tang tóc, chia ly, với ngút ngàn thống khổ mất mát, băng hoại. Chín mươi lăm năm dài một đời người, một khí phách, một con người!

Đối với tôi, thơ của Hữu Loan là một phản biện văn học có tính nhân văn cao cả, cuộc đời của Hữu Loan là một phản biện lịch sử có sức thuyết phục vào bậc nhất.

more…