Archive for the Category » Tiểu phẩm «

January 26th, 2011 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

ndh_tre-que1

Ngày trở về


Trích lời dẫn trên Sài Gòn Tiếp Thị:

Câu chuyện về giáo sư - tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng sẽ được thể hiện bằng ngôn ngữ truyền hình trong chuyên mục Ngày trở về.

Nay xin chuyển về blog Nguyễn Đăng Hưng và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn hữu gần xa.

Phần I

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

Phần II

Get the Flash Player to see the wordTube Media Player.

December 28th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

sam_0022

Tự sự tuổi 70

Nguyễn Đăng Hưng

Thế là còn ít ngày nữa thôi, ngày 1/1/2011, tôi sẽ bước vào lứa tuổi 70.

Không như thời Đỗ Phủ, ngày nay tuổi bảy mươi không phải là cổ lai hy nữa.

Theo thống kê năm 2008, tuổi thọ trung bình tại Việt Nam là 74 tuổi. Tại những nước phát triển như Canada, Úc, Nhật, Thụy Điển, Pháp…, tuổi thọ trung bình còn cao đến trên 80. Chỉ có một điều chắc chắn: tôi đã thuộc thành phần cao tuổi.

Nhờ trời sức khỏe hiện nay cũng không đến nỗi nào chỉ những chứng không có thuốc chữa phải chung sống với chúng nó mà thôi. Năm lên 60 bị chứng đau lưng, đi bác sỹ, bị nhắc nhở như sau: nên cố gắng ngồi thẳng lưng, thêm gối phía sau chứ với tuổi này tật ấy làm gì chạy chữa được. Đây là lầu đầu tiên tôi đã phải ý thức rằng mình đã bước vào tuổi già, đoạn cuối cùng của cuộc đời ngắn ngủi. Năm ngoái thình lình bị chứng đau bụng liên tục nhức nhối kinh khủng, chỉ mong xuôi tay cho nhanh chứ chịu hết nổi. Bác sỹ tìm mãi không ra căn cơ. Bí quá viết thư điện tử về Bỉ cầu cứu con gái rượu. Bác sỹ trẻ này ở xa lại chuẩn đoán ngay và chính xác: “Ba đi khám mật đi, có lẽ bị chất chứa quá nhiều sạn”. Vào bệnh viện mười ngày, cắt ngay túi mật là trở lại bình thường. Rồi lại thêm bệnh tiểu đường, phải uống thuốc cầm chừng nhưng chưa phải kiêng cữ gắt gao. Kính cận thì phải thay liên tục. Vợ tôi hay nhắc nhở sao nghe không nhạy, phải lặp nhiều lần, hình như khả năng nghe có vấn đề! Đi khám thì máy bảo màng nhĩ cảm nhận tần số cao kém nên mua máy hỗ trợ khả năng nghe!

Victor Hugo đã từng nói “Người cao tuổi không những được cái ơn huệ là đã có tuổi mà còn có một cùng một lúc đủ các lứa tuổi“(1) . Đức Khổng Tử cũng nói“Thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ” nghĩa là khi đã bảy mươi tuổi thì hễ nói hay làm một điều gì là tự nhiên thể hiện đúng chủ tâm của mình, không vượt ra ngoài khuôn khổ đạo lý hay lẽ phải.

Tôi thấy trí tuệ vẫn còn minh mẫn và tinh thần vẫn còn độ nhạy trước cái đau của người đời. Tôi vẫn còn nhiều cảm nhận vui buồn, kinh ngạc hay phẫn nộ trước những nghịch cảnh của xã hội, những phi lý của cuộc đời, trước sai trái của những chính sách. Nhà văn Pháp André Gide đã từng nói nói “Khi tôi không phẫn nộ nữa, tôi đã bắt đầu già”. (2) Như vậy, ít ra về mặt tinh thần tôi vẫn chưa già lắm.

Họa sỹ Henri Matisse (3) có lần nói là: “Con người không thể tránh tuổi già. Chỉ có thể tránh trở thành già thôi ». Tôi cũng nghĩ là người ta không thể bớt tháng năm cho cuộc đời, nhưng người ta có thể thêm hương sắc cho nó.

Chính vì vậy mà tôi dùng những ngày nghỉ hưu cho những việc mà khi còn trẻ tôi hằng mơ ước: sinh hoạt văn nghệ, du lịch khám phá. Hưu trí quả là một ân huệ của những nước phát triển ổn định. Tôi không phải thức sớm chuẩn bị đi làm, lên bục giảng mỗi buổi sáng, tôi không phải có lịch dày đặt cho cả tuần, cả tháng, cả năm nữa. Tôi chẳng phải lo toan thêm chuyện cơm áo gạo tiền. May mắn thay, phần lớn các con tôi đều thành đạt, có vị trí vững chắc trong xã hội. Chúng nó chẳng đòi hỏi gì thêm ở cha mẹ, chúng nó đã trở thành những người mẹ hiền, người cha tốt, biết chu toàn cho thế hệ mới, các cháu ngoan đông đúc của tôi.

Jean Rostand nói rất đúng “Người ta chưa già khi còn biết tìm tòi“.(4) Tôi khám phá là âm nhạc chẳng những nâng cao tâm hồn mà có thể là vị thuốc tuyệt vời cho những buồn đau sầu muộn. Nhất là tôi say mê thanh nhạc, học được cách thể hiện âm nhạc, diễn tả được phần nào thông điệp của tác giả.

Tôi yêu thơ và và thơ đã thanh hóa tâm hồn tôi…

Đi du lịch đó đây khắp thế giới, tôi khám phá ra sự kỳ vĩ của thiên nhiên, tính mong manh của các nền văn minh, sự vĩnh hằng, phổ quát của tình nhân loại. Ngày trước, đi nhiều và xa vì công việc công bố kết quả nghiên cứu khoa học, đại diện cho trường đại học Liège, cho khoa,  nhóm nghiên cứu, tham quan du lịch chỉ là phụ. Ngày nay chỉ đại diện cho chính mình, tìm hiểu lịch sử, tham khảo tập quán văn hóa là chính. Tôi ghi chép đầy đủ hơn, có thì giờ ngồi lại viết bút ký, sắp xếp các hình ảnh số, chuyển tải trên sổ tay điện tử để chia sẻ cùng bạn bè khắp năm châu. Thật là một ân huệ được sống thời đại của thế giới phẳng, giai đoạn bùng nổ của tin học. Cánh tay như được kéo dài ra vạn dặm, trí nhớ như mở rộng ra cho mọi vấn đề. Và hiện tượng Internet như làm con người trẻ lại, sâu sắc hơn, thâm thúy hơn…

Tuổi già sống nhiều với nội tâm và người ta ngày càng đi sát gần hơn những giá trị tâm linh. Tôi cũng bị ám ảnh bởi cái bao la nhiệm mầu của vũ trụ. Ta từ đâu đến ? Ta sẽ về đâu ? Sau vô biên chỉ là vô biên ư ? Sau thời gian có phản thời gian không nhỉ ? Nếu có phản vật chất thì phản hình hài tôi đang ở nơi đâu ?

Tôi thường miên man với những câu hỏi mang màu sắc triết học như vậy, trong những đêm trằn trọc khó ngủ, thức dậy ra lan can ngồi một mình nhìn trăng sao với những câu hỏi bỏ lửng vào không gian vô tận….

Tuổi già chợt đến như một cơn mưa rào, tôi thấy như dần dần thấm vào lòng đất. Tôi nghĩ sẽ có ngày mình bị khỏa lấp bởi cát bụi sẽ trở về với cát bụi. Tôi xem viễn cảnh này như một điều hiển nhiên. Tôi cố gói ghém những ngày còn lại để sẽ khỏi phải vướng bận hay tiếc nuối điều gì. Tôi cũng sẽ bố trí để ngày ra đi như sẽ bước lên một chuyến tàu êm ả. Tôi quan niệm gặp lại người thân phải đem lại niềm vui và khi đi xa người phải ghi lại kỷ niệm đẹp.

Tuổi già của tôi vẫn còn nhiều ước mơ, còn nhiều kỳ vọng… Chỉ có ước mơ và kỳ vọng sẽ rất ít cho mình mà nhiều hơn cho người thân, cho bè bạn, cho quê hương đất nước, cho những giá trị vĩnh hằng, phổ quát mà tôi đã bỏ ra chừng ấy năm để thâu thập, đi chừng ấy quãng đường để chiêm nghiệm, vẫn chưa được nở rộ cho mọi người, cho những vùng thân thương của thời thơ ấu…

Sài Gòn ngày 27/12/2010

____________________________________________________________

Tham khảo :

(1) Victor Hugo (1802-1885), Văn hào người Pháp : L’un des privilèges de la vieillesse, c’est d’avoir, outre son âge, tous les âges

(2) André Gide (1869-1951), nhà văn Pháp : Quand je cesserai de m’indigner, j’aurai commencé ma vieillesse

(3) Henri Matisse (1869-1954), họa sỹ người Pháp thuộc trường phái dã thú: On ne peut s’empêcher de vieillir, mais on peut s’empêcher de devenir vieux

(4) Jean Rostand (1894-1977), nhà sinh vật học, nhà văn Pháp: On est pas vieux tant que l’on cherche.

December 25th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Vũ trụ nhiệm mầu

và Thiên nhiên kỳ vỹ

Nhân dịp Lễ Giáng sinh, xin gởi đến các thân hữu chút quà mọn : Câu đối 10×2 chữ và 10×2 hình ảnh đi theo.

Câu đối khắc lên đá đặt tại sân nhà tôi

Câu đối khắc lên đá đặt tại sân nhà tôi

Câu đối viết theo mẫu thư pháp

Câu đối viết theo mẫu thư pháp

Mười hình ảnh của Vũ trụ

Thiên hà Andromeda

Thiên hà Andromeda

Một lỗ đen trong vũ trụ

Một lỗ đen trong vũ trụ

Thiên hà NGC2997

Thiên hà NGC2997

Tinh vân Orion 1500

Tinh vân Orion xa quả đất 1500 năm ánh sáng

Supernova

Supernova

Tinh vân Horsehead

Tinh vân Horsehead

Supernova Cygnus

Supernova Cygnus

Tinh vân Pleades

Tinh vân Pleades

Hình ảnh nhìn gần trên mặt trăng

Hình ảnh nhìn gần trên mặt trăng

Hình ảnh quả đất nhìn từ vệ tinh nhân tạo

Hình ảnh quả đất nhìn từ vệ tinh nhân tạo

Mười hình ảnh của Thiên nhiên

Thac Diguazu, biên giới Argentina-Paraguay-Brasil

Thác Diguazu, biên giới Argentina-Paraguay-Brasil

Sa mạc Wahiba, Oman

Sa mạc Wahiba, Oman

Biển và núi lửa ở Hawaï

Biển và núi lửa ở Hawaï

Cappadoce, Thổ Nhĩ Kỳ

Cappadoce, Thổ Nhĩ Kỳ

Grand Canyon, Hoa Kỳ

Grand Canyon, Hoa Kỳ

La Laguna Colorada, Bolivia

La Laguna Colorada, Bolivia

La Laguna Cotacotani, Chi Lê

La Laguna Cotacotani, Chi Lê

Khối băng Lemaire, Nam Cực

Khối băng Lemaire, Nam Cực

Thác Victoria, Zambie-Zimbabwe

Thác Victoria, Zambie-Zimbabwe

Cổng chào thiên nhiên trên vịnh Saint Laurent, Canada

Cổng chào thiên nhiên trên vịnh Saint Laurent, Canada

December 13th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Xe đổ rác !

Xe đổ rác !

Lời dẫn

Đầu tháng 12 năm nay, việc tôi được công ty “Cổ phần Đầu tư & Truyền thông Nam Hương” và tạp chí “Phong cách doanh nhân” bầu chọn là “Doanh nhân tài hoa” đã làm tôi vui (cái vui nhỏ của tuổi già), nhưng sau đó có những phản ứng bất ngờ làm tôi có chút khó chịu. Một VK hồi hương, cũng trong giới trí thức, cũng hay viết báo, lại  nhẹ nhàng vào trang blog của tôi khiên đi (và không để lại dấu vết không một lời lịch sự nhỏ nào!!!) lời cám ơn chân thành ban tổ chức của tôi:

“Là một doanh nghiệp có tuổi đời chưa được năm năm do một giáo sư Đại học Việt kiều tại Bỉ sáng lập ngày lấy hưu trí tại Việt Nam, đại diện Hưng Viet Technology rất hãnh diện đạt được một trong 5 giải dành cho doanh nhân tiêu biểu, giải “Doanh nhân tài hoa”.

Ông ta đưa nguyên văn đoạn văn ngắn ấy lên một diễn đàn (có mặt trên 50 trí thức có tiếng tăm trong nước và hải ngoại) với ác ý bêu rếu tôi là “chứng nào tật nấy” tự “đánh bóng” và “bị lố”. Ông ta biết rõ là địa chỉ e-mail của tôi không còn trên diễn đàn (tôi đã rút ra khỏi danh sách) và hy vọng là tôi không hay biết vể việc làm không mấy hay ho này. Chuyện khôi hài là ông này có vài “fan” cũng có tên trên diễn đàn nhân dịp nhảy vô đánh hội đồng, bảo tôi là người “thùng rỗng kêu to” rồi lên tiếng đả kích là tôi “không biết xấu hỗ là gì”.

Chẳng may là trên diễn đàn tôi cũng có nhiều bè bạn thân thích cho tôi biết thông tin. Một GSTS Việt Kiều cũng trên diễn đàn ấy lại là thành viên của Hội đồng thẫm định của giải “Phong cách Doanh Nhân 2010″. Thế mới chết, ném đá nhưng không thể dấu được tay, bị bắt quả tang!

Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị “mắc hạn tiểu nhân” (lời một GSTS Việt Kiều giảng dạy tại Hà Nội) như vậy. Thông thường tôi cho qua, không phản ứng. Nhưng lần này vì đã lấy hưu trí, có nhiều rãnh rỗi, tôi quyết định chọn lựa cách khác, tôi đã trả lời thẳng thắng, sòng phẳng. Tôi tin là sự thật và lẽ phải sẽ làm những cá nhân này thức tỉnh.

Sau khi kiên nhẫn ôn tồn (lời một TS Việt Kiều khác) giải thích bằng tài liệu chứng minh “kêu to thì chưa chắc, nhưng thùng tôi nào có rỗng”, sau khi giải thích đầy đủ về sự chọn lựa cách hành xử dùng chính danh của tôi “Giáo sư danh dự thực thụ” trong “carte visite” hay trên mạng tôi đã viết lời cuối như sau:

“Tôi sẽ chấm dứt ở đây vì tôi buộc phải tự vệ khi vô cớ bị công kích ngay giữa chợ, tôi không muốn mất thêm thì giờ, nên tôi sẽ dừng lại và sẽ không trả lời lần thứ hai dù thế nào chăng nữa. Ai nói thêm coi như phun lên trời, nó sẽ tự rớt xuống ngay chính mình mà thôi”.

Tưởng như thế là ổn thỏa, nhưng không, chủ trường đánh hội đồng tôi ngày càng rầm rộ (cũng từ vài cá nhân ấy thôi, nhưng đôi khi lại ký nặc danh!) với những lời lẻ rất ư là thấp kém và khiếm nhã. Các bạn tôi có chân trên diễn đàn, bất bình bước ra nhắc nhở cũng bị vạ lây luôn. Thế mới biết cái bệnh xả rác, nhiễu nhương và đố kỵ là khó chạy chữa.  Tôi vẫn giữ lời hứa rút khỏi diễn đàn ấy và cho tới nay không trả lời thêm. Âu đây cũng là bài học nên rút kinh nghiệm.

Mới đây tôi có kể chuyện này cho một TS Việt kiều Mỹ thân hữu. Bạn này an ủi tôi và bảo chính anh cũng thường bị “mắc hạn tiểu nhân” như vậy và gởi cho tôi bài viết ngắn khá hay sau đây, có kèm theo bản dịch.

Nguyễn Đăng Hưng

Sài Gòn ngày 13/12/2010

Hãy yêu-thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta, và

hãy cầu Trời tha thứ cho những kẻ đã xử tệ với ta

Chuyễn ngữ:  Khuyết Danh

more…

March 21st, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Nhà thơ Hữu Loan

Nhà thơ Hữu Loan

Nhà thơ Hữu Loan một giá trị phản biện

Hữu Loan vĩnh viễn ra đi để lại biết bao hoài niệm về một giai đoạn dài của văn hóa và lịch sử dân tộc. Một giai đoạn điêu linh, tang tóc, chia ly, với ngút ngàn thống khổ mất mát, băng hoại. Chín mươi lăm năm dài một đời người, một khí phách, một con người!

Đối với tôi, thơ của Hữu Loan là một phản biện văn học có tính nhân văn cao cả, cuộc đời của Hữu Loan là một phản biện lịch sử có sức thuyết phục vào bậc nhất.

more…

February 26th, 2010 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

dthm1

Thư tình ngày Xuân

Em yêu dấu của anh,

Năm nay là năm con cọp, đọc báo chí nghe nói người dân Việt Nam đã né tránh, tổ chức sinh con non tháng để tránh tuổi con cọp, nhất là phải chờ đợi sinh con gái!

Em có tuổi con cọp, một con giáp “nguy hiểm” như vậy mà anh đã “dám” lấy em là vợ!

Thật ra anh cũng chẳng có gì để phải “can cường” đến vậy. Anh chỉ vốn chẳng bao giờ tin ở số tuổi, ba má anh chẳng may mất sớm, bà con ở xa nên chẳng ai nhắc nhở gì theo hướng ấy!

Anh chẳng những đã “dám mạo hiểm” mà còn thấy mình là người may mắn nhất trần gian, đã được em yêu ngay từ giấy phút đầu tiên và em đã dám vượt trùng dương, trải qua những giờ phút hãi hùng nhất trên biển khơi để tìm đường tái hợp cùng anh, chung đời chung sức có nhau trên đất khách! Thực ra người “dám mạo hiểm” chính là em, người có tuổi con cọp chứ chưa chắc phải là người có tuổi con rồng như anh!

Trong những ngày gần đây sống ở Sài Gòn, những ngày chờ Xuân đón Tết, đất trời như có gì trăn trở, lắng sâu, anh hay liên tưởng đến em, đến cuộc sống bên nhau, đến những bước thăng trầm của cuộc đời vội vã. Nhìn hình em treo trên tường và mở lại cuốn album hình ảnh những kỷ niệm đã qua, anh cứ thầm bảo mình là người có nhiều may mắn ở đời này! Và cái diễm phúc nhất là đã gặp được em và đã có em bên cạnh từ bấy lâu nay!

Nếu phải khách quan xác định lại phần cống hiến của bản thân anh cho hạnh phúc chung, có lẽ anh sẽ thỏ thẻ với riêng em là anh đã không bõ lỡ mất cơ hội, cả những cơ hội mong manh nhất mà cuộc đời đã đem lại cho anh. Ngày ấy mồng một Tết, ngày hòa bình trở về trên quê hương, anh về lại thăm đất nước sau 16 năm xa cách, em đi dâng hương, từ khói hương bước ra với chiếc áo dài kiêu sa, lộng lẫy. Tà áo ấy đã làm anh trong phút giây phải thần thờ ngây ngất!

Cũng như mọi năm ngày Tết ở một mình tại Sài Gòn, anh xuất hành du xuân bằng cách lên Lăng Ông Bà Chiểu thắp hương. Anh muốn nhớ lại cái ngày ấy, ngày mồng một Tết Bính Thìn 1976, Trời Phật, thánh thần đã đưa đẩy cho anh gặp em, chỉ mấy giây thôi mà sau đó ta đã trở thành vợ chồng. Và rồi có khi vời vợi trông chờ nhau, có khi quấn quít bên nhau, thấm thoắt đã 34 năm rồi!

Trong 34 mùa xuân hạnh phúc ấy, đâu phải lúc nào cũng phẳng lặng như mặt nước hồ thu phải không em? Cũng đã có những đợt sóng, những giây dứt, những thần thờ, những ngày tháng anh có làm em ngỡ ngàng thất vọng… Cũng có lúc ta tưởng chừng như tương lai không còn nữa ở phía trước, như lối quanh đang rình rập ta sẽ phải bắt ngang. Cũng có giai đoạn, những khó khăn của cuộc sống làm ta ngại ngùng phập phòng dấng bước. Nhưng bây giờ nhìn lại, đó chẳng qua là những thách thức bình thường của cuộc đời muôn mặt và tình yêu chân thật cuối cùng đã vượt qua tất cả.

Những ngày tháng hôm nay, anh bước vào khoản thời gian thứ ba của kiếp người, tuổi tác đã ở lúc cổ lai hy, không phải tham gia tích cực vào những lo toan cơm áo gạo tiền. Anh đang nghỉ hưu, thời gian có thể dùng nhiều hơn cho mình và cho gia đình. Cũng như vậy mà anh có cái nhìn bao quát hơn về cuộc đời trải qua, có thời gian để chăm sóc khu vườn riêng, những hoa lá chung quanh căn nhà ta mới xây tại quê nhà, khu vườn tinh thần mà chúng ta đã cùng nhau vun xới trong khoản thời gia dài chung sống bên nhau.

Càng lui lại đứng ra xa và cao hơn để nhìn lại cuộc đời của chính mình để kiểm nghiệm lại quá khứ, nghĩ đến những thang bậc đã đi qua, những bè bạn thân thích năm châu mà anh có điều kiện quen biết và kết thân, người đồng hương cũng như người ngoại quốc…, anh mới ngộ ra rằng, suy cho cùng người bạn thân thiết nhất của anh, hiểu anh rõ nhất, chia sẻ với anh nhiều nhất không ai khác chính là em!

Em đã và đang là người tình, người bạn, người vợ, niềm an ủi và lẽ kiêu hảnh nhất của đời anh!

Lăng Ông Bà Chiểu mồng một Tết Canh Dần

Lăng Ông Bà Chiểu mồng một Tết Canh Dần

Năm nay mồng một Tết lại trùng với ngày Lễ Hội tình yêu, anh lại đi viếng Lăng Ông Bà Chiểu. Anh lại đứng bên bức tường chung quanh nhìn vào chính điện từ đó ngày xưa em đã bước trong khói hương. Ngày ấy anh đã nghe như văng vẳng bên tai:

Hãy nhanh bước ra trực diện cùng nàng, đừng để nàng đi mất hút”.

Anh đã làm theo lời dạy bảo ấy và kết quả em biết thế nào sau đó.

Lần này đứng thẩn thờ mường tượng đến hình bóng cũ đã 34 năm qua, bất chợt anh lại nghe đồng vọng từ xa:

Rồi cơn bạo bệnh của nàng sẽ qua, con đường đi chung trước mặt vẫn còn dành cho nàng và cho mình, một đoạn dài thêm nữa”.

Không bao lâu ngày nữa, anh sẽ trở sang Bỉ cùng đi với em trên con đường hạnh phúc tuyệt vời mầu nhiệm ấy!

Hạnh phúc không bao giờ dừng lại chờ ta, muốn nắm bắt nó ta phải tiến bước cùng đi chung với nó!

Sài Gòn mồng 10 Tết Canh Dần 2010

mai-3

Vài phản hồi của độc giả

Nguồn: http://kynangsong.org/showthread.php?p=29484


Cháu không biết nói gì sau khi đọc bài này.
Cháu chỉ cảm nhận rằng chắc hẳn bác thấy mình rất hạnh phúc, tràn ngập yêu thương và trân trọng đối với người vợ của mình, về quãng đường mà hai bác đã và đang đi.
Đối với một người phụ nữ Á Đông, có lẽ hạnh phúc lớn nhất gắn liền với người chồng và những đứa con. Cháu nghĩ bác gái hẳn là rất xúc động khi đọc những dòng này. Đi gần hết cuộc đời, và để lại những yêu thương này là điều không phải ai cũng có được.
Cảm ơn bác vì những sẻ chia này cho những người trẻ như tụi cháu. Để cháu thêm vững tin vào tình yêu đích thực, vào con người và những điều kỳ diêu giữa đời thường.
Chúc hai bác sức khoẻ và hạnh phúc.

Sóng
YM: thanhngoc_ntk05
Email:
ngoc.dinh@kynangsong.org


Bác ơi, đọc bài này xong cháu xúc động lắm. Bác và vợ bác đã rất may mắn được gặp nhau và nên duyên vợ chồng suốt ngần ấy thời gian qua. Mong rằng bác và vợ bác sẽ sống hạnh phúc mãi mãi^^tự dưng cháu thấy quý bác quá à.

Miss Bọ§Cạp


Bài viết làm Tin Yêu cảm nhận một tình yêu thật mãnh liệt, nồng cháy và cảm xúc dâng trào… đơn giản nhưng thấm đượm tình yêu…
Chúc cô chú luôn khỏe mạnh, bình an và tiếp tục bước đi trên quãng đường hạnh phúc ấy.
Làm cháu cũng ấm lòng…

Tin Yêu


Bài viết của bác là bài viết duy nhất về người vợ trong cuộc thi này.
Đọc báo hàng ngày, ít khi cháu thấy một người đàn ông nào nói lên sự biết ơn và trân trọng đối với người vợ của mình. Có lẽ vì xã hội mình vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ chăng? Cũng có thể quá nhiều người đàn ông đặt sĩ diện của mình cao hơn nên không thể nói lời cảm ơn với vợ…
Cháu thật sự cảm động trước mối tình sâu đậm của 2 bác.
Cảm ơn bác đã viết những dòng này, cho vợ bác, cho con cháu, và cho cả những người trẻ như tụi cháu.

Tường Nguyên


Chào bạn,

Mình rất ngưỡng mộ tình yêu của bạn. Ngưỡng mộ cả bạn nữa.Vì chính bạn đã tạo ra sự kỳ diệu này.Thánh thần đã đưa đẩy cho bạn gặp người ấy, chỉ mấy giây thôi mà sau đó hai người đã trở thành vợ chồng. Đi du xuân “lượm ” được vợ. Mình nghĩ đây là duyên từ kiếp nào .
Mong bạn cố giữ vững niềm tin, sự lạc quan của bạn sẽ giúp cô ấy vượt qua căn bệnh này. Mình đoán là vậy. Cố lên bạn nhé.

Chau bac