Archive for the Category » Văn học «

September 30th, 2017 | Author:

Tiểu thuyết Thủy Hử trong mắt một học giả phương Tây

Tác giả: Bill Jenner (Australia) | Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành

BÌNH LUẬN

Tôi không thích, không đọc nhiều truyện chưởng của Kim Dung, chỉ cố đọc được “Tiếu ngạo Giang hồ” nghe nói là tiêu biểu nhất. Nhưng không như số đông, tôi đã thất vọng và không tìm đọc cuốn thứ hai nào khác!
Tôi cho là phản biện này có thể áp dụng cho các tác phẩm của Kim Dung. NĐH

___

Cách đây ít lâu tiểu thuyết Thủy Hử được dựng thành phim truyền hình nhiều tập. Sau khi công chiếu, các nhân vật trong truyện đã trở thành đề tài ưa thích được dân chúng khắp Trung Quốc (TQ) sôi nổi bàn tán. Nhân dịp này, giáo sư Bill Jenner ở Đại học Quốc gia Australia, một người đã nhiều năm nghiên cứu văn học cổ điển TQ và từng dịch tác phẩm cổ điển TQ nổi tiếng Tây Du Ký ra tiếng Anh, đã trả lời phỏng vấn, nói lên quan điểm của ông đối với tiểu thuyết Thủy Hử. Qua đây có thể thấy người phương Tây và người Trung Quốc có quan điểm giá trị rất khác nhau.

more…

September 11th, 2017 | Author:

BT2

PHÊ BÌNH VĂN HỌC

Ý nghĩa của cuốn tiểu thuyết

“Bàn tay nhỏ dưới mưa”
thông qua hình ảnh của những bàn tay

Nguyễn Đăng Hưng
++++++++++++++++

Tiểu thuyết đầu tay của tác giả Trương Văn Dân có tựa đề là “Bàn tay nhỏ dưới mưa”, một tựa đề khá độc đáo. Nhìn qua ta có cảm giác một cái gì lãng mạn nhưng mong manh dễ vỡ.
Tác giả đã viết về hình ảnh này: “Trong cuộc sống, tôi biết từ đây và mãi mãi về sau, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể giật nẩy mình về những cơn hồi tỉnh bất ngờ của ký ức, và tôi lại thấy bóng dáng người đàn bà mảnh mai, một tay dắt con đi dưới cơn mưa lất phất, bàn tay còn lại đưa lên che những giọt nước từ trời rơi xuống. Những bàn tay quá bé nhỏ nên không sao ngăn nổi định mệnh của đất trời.”

more…

Category: Bài viết, Văn học  | Tags:  | Comments off
March 09th, 2017 | Author:

haibatrung0

Kịch bản “Gian-đa và Hai Bà Trưng”

Tác giả: Châu Diên (Phạm Toàn)

LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN ĐĂNG HƯNG

Đây là một vở kịch giáo khoa mới mẻ và đăc sắc. Đặc sắc không những vì chủ tâm giáo dục của tác giả mà còn là tính hiện đại của tác phẩm. Chính đạo diễn tham gia như một nhân vật của vở kịch với dụng ý không ngừng nhắc nhở khán giả rằng đây là kịch, là kịch lịch sử chứ không phải thật, cũng không phải là văn bản của sách lịch sử.
Điều nổi trội là tính nhân văn của kịch bản. Hai bà Trưng thời cổ đại (0043), Jeanne d’Arc (Gian-Đa) thời trung cổ (1412), là những nữ anh hùng cái thế của lịch sử Đại Việt và của Pháp đã có những hành động vô cùng anh dũng, lập ra những sự kiện lịch sử hiển hách được muôn đời ngưởng mộ và nhớ ơn. Nhưng trong vở kịch này, họ thể hiện một cách rất NGƯỜI, rất phụ nữ, rất dân gian… Gian-Đa đã chia sẻ với một thành viên nghĩa quân một nụ hôn hay tỏ ra sợ nóng trước khi lên giàn thiêu… Hay Trưng Trắc sau khi thắng trận đã khóc nức nở vì nhớ Lê Chân. Hay Trưng Nhị sợ lạnh trước khi nhảy xuống sông Hát trầm mình vì biết không thể thoát khỏi tay quân Hán.
Những cảm nghĩ rất bình thường trên không hề làm suy giảm sự xúc động và lòng ngưởng mộ của khán giả trước sự chọn lựa anh dũng và can cường của các nhân vật lịch sử…
Đây chính là thông điệp mà tác giả muốn gửi đến chúng ta: những hình ảnh người anh hùng robot trong các tác phẩm thường thấy là sai lầm của chủ trương duy ý chí, tuyên truyền trong văn học…

________________________

LỜI DẪN CỦA TÁC GIẢ

Kịch bản soạn cho chương trình thực nghiệm đưa nghệ thuật vào nhà trường phổ thông. (Gợi ý: kịch bản này thích hợp hơn cả cho học sinh lớp 11 trở lên) Lưu ý: Kịch bản này có mượn một ý của nhà soạn kịch Jean Anouilh trong lời cô Jeanne d’Arc “Sao lại trao gánh nặng cứu nước lên vai gầy này?”. Xin cảm ơn.

Nhân vật:

– Đạo diễn, người có thể được gọi tên cách khác: “đạo diễn-nghệ sĩ-Sử gia”

– Gian-Đa (Jeanne d’Arc), trinh nữ nước Pháp sống ở thế kỷ 15.

– Cô Chắc, Cô Nhì (xưa nay vẫn gọi bằng Trưng Trắc, Trưng Nhị), những trinh nữ nước Nam, sống ở thế kỷ thứ 1. Cùng những nhân vật phụ khác xuất hiện lần lượt trên sân khấu.

Địa điểm:

– Ở Việt Nam, bên sông Hát Giang, thế kỷ thứ 1, (thể hiện nhờ biểu tượng một đống rơm lớn và một đống rơm nhỏ được đẩy ra sân khấu , , cũng có thể thay thế bằng phông có vẽ hình mấy cây rơm – cũng có thể diễn trên sân khấu không bài trí gì hết, thả lỏng cho trí tưởng tượng của mọi người).

– Ở Pháp, tại cánh đồng bên ngoài thành Orléans, thế kỷ thứ 15 (thể hiện theo cảnh vẽ một cánh đồng mênh mông và xa xa là một tháp chuông nhà thờ).

– Hai bên gặp nhau tại một địa điểm tưởng tượng nằm giữa hai nước, không thấy ghi trên bản đồ, chắc là địa điểm trong lòng con người.

more…

August 05th, 2016 | Author:

VỤ NHÂN VĂN – GIAI PHẨM MỘT TRÀO LƯU DÂN CHỦ,

MỘT CUỘC CÁCH TÂN VĂN HỌC KHÔNG THÀNH

LÊ HOÀI NGUYÊN (Thái Kế Toại)

I – Mấy vấn đề có tính phương pháp luận

Hiện nay còn tồn tại nhiều cách đánh giá về vụ Nhân Văn-Giai Phẩm. Có người cực đoan cho rằng cốt lõi đây là vụ án chính trị phản động không dính líu gì đến văn học, mà chỉ có một số anh em văn nghệ sĩ bị lôi kéo vào, Đảng và nhà nước đã không xử án văn nghệ sĩ (1). Người thì cho là một vụ án văn học, thuần túy oan sai về văn học, để đàn áp văn nghệ sĩ, nhà nước đã biến một vụ việc văn học thành một vụ án chính trị. (2).Tât nhiên là để bảo vệ các khuynh hướng, để đánh giá đúng thực chất của Nhân Văn Giai Phẩm không phải dễ dàng, mà phản bác hoàn toàn cũng cần hết sức thận trọng.

 

more…

June 27th, 2016 | Author:

Jean-Paul Sarte cũng được hoặc bị gọi đùa theo kiểu nói lái là Jean Sol Pâtre / Patre

 

Dí dỏm, Nói lái, nói đảo

Phanxipăng

 

 

 

 

Nói lái và nói đảo là hiện tượng ngôn ngữ sống động tiêu biểu  cho nét đẹp, vẻ phong phú cùng tính linh hoạt cực kỳ đặc sắc  của tiếng Việt mến yêu.

Tiếng Việt là ngôn ngữ mang đặc điểm cơ bản đáng kể: tính phân tiết rõ rệt – tức khả năng đọc / nói từng âm tiết (syllabe) tách rời một cách rành rọt, dứt khoát. Mỗi âm tiết tiếng Việt gồm 3 phần rõ ràng: âm đầu, vần và thanh điệu. Với từ song tiết, nếu hoán vị 1 hoặc 2 bộ phận đó với nhau là nói lái. Ví dụ: vợ hai nói lái thành vơ hại hoặc hơ vại. Nếu hoán vị cả 3 bộ phận với nhau là nói đảo. Ví dụ: vợ hai nói đảo thành hai vợ.

more…

Category: Bài viết trích từ báo chí, Văn hóa, Văn học  | Tags:  | Comments off
March 17th, 2016 | Author:

PHÍA SAU MỘT LUẬN ÁN VỀ PUSKIN

Lê Vinh Quốc

Mùa thu năm 1985, đang giảng dạy tại Trường Đại học Sư phạm (ĐHSP) TP Hồ Chí Minh, tôi ở Khoa Lịch sử và Phó Tiến sĩ (PTS) Nghiêm Thoại Hoa ở Khoa Sinh vật  được Bộ Giáo dục cử sang Liên Xô làm thực tập sinh tại Trường ĐHSP  Leningrad mang tên Ghertsen (là đơn vị “kết nghĩa” với trường chúng tôi).

 

more…

Category: Bài viết, Tiểu phẩm, trí thức, Văn học  | Tags:  | Comments off
January 07th, 2016 | Author:

THƯƠNG TIẾC NHÀ BIÊN KHẢO THÁI DOÃN HIỂU

GS Nguyễn Đăng Hưng

 

Lên phây bỗng đọc được một cáo phó làm tôi bàng hoàng, đó là tin từ Thái Doãn Hoàn Cầu, trưởng nam của nhà biên khảo:

Thái Doãn Hiểu, 1943-2016, RIP

Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc kính báo…

Thôi rồi nhà biên khảo, người bạn vong niên chí cốt tọa lạc không xa nhà tôi đã ra đi vĩnh viễn!

Ông đã không qua được căn bệnh ngặt nghèo đã đeo đuổi ông từ 3 năm nay…

Mới hôm kia chị Hoàng Liên, hiền thê và cộng tác viên của ông có điện thoại cho tôi báo là ông bị tai biến khi nằm bệnh viện…

Biết ông rất yếu, tôi không vội đi thăm vì ngại làm ông mệt thêm.

Hôm nay ghé qua nhà ông, thắp hương cho người bạn thân thiết, chị Liên cho hay là chính ông đã bảo vợ điện thoại cho tôi để nghe giọng nói của tôi trong những phút cuối…

Tôi nghẹn ngào! Thật quí hóa và cảm động tình bạn ông đã dành cho tôi… Tôi ân hận đã không đến ngay nhìn ông lần cuối. Tôi đã quá lạc quan không nghĩ là ông có thể ra đi quá vội như vậy…

 

more…

Category: Bài viết, Văn hóa, Văn học  | Tags:  | Comments off
November 26th, 2015 | Author:

Thuận lòng dân nên giữ được nước;

Trái lòng dân, trái đạo lý thì để mất nước…

 Văn hóa Nghệ An trò chuyện với Nhà văn Hoàng Quốc Hải 

.
Lời dẫn của TNc: Cha ông ta đã làm nên lịch sử hào hùng và để lại bao bài học đáng giá. Hậu thế nếu ngạo mạn coi thường những bài học của cha ông thì chắc chắn chuốc lấy thất bại. Chúng tôi trân trọng giới thiệu bài trả lời Tạp chí Văn hóa Nghệ An của nhà văn Hoàng Quốc Hải về vấn đề này….

LTS: Lịch sử sẽ được hậu thế nhìn nhận như thế nào? Câu hỏi đó luôn tồn tại trong đời sống xã hội vì lịch sử là điểm bắt đầu của hiện tại và tương lai. Một hiện tượng, sự kiện, nhân vật…trong lịch sử sẽ có những những nhận diện và nhận định khác nhau tùy vào cách tiếp cận, cách nhìn khác nhau. Sử học, là đương nhiên, nhưng văn học cũng có thể lấy lịch sử làm đối tượng nghiên cứu, phản ánh…Lịch sử có thể là cảm hứng sáng tạo cho nhà văn. Hai phương pháp tiếp cận, nghiên cứu, sáng tác khác nhau nhưng sử học và văn học luôn có sự giao thoa, ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng/và luôn có các sản phẩm khác nhau. Tiểu thuyết lịch sử là một điểm gặp thú vị nhất giữa sử học và văn học. Tiểu thuyết lịch sử ở Việt Nam thời gian gần đây đang nổi lên bởi các tác phẩm khá bề thế và đi theo đó đang có những đánh giá, bình luận khác về phương pháp sáng tác, về sự thật/chân dung lịch sử trong các tác phẩm. Để tiếp cận vấn đề này, VHNA đã có cuộc trao đổi với nhà văn Hoàng Quốc Hải, tác giả của hai bộ tiểu thuyết Bão táp triều TrầnTám đời vua Lý đang được dư luận quan tâm. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

more…

Category: Bài viết trích từ báo chí, Văn học  | Tags:  | Comments off
February 08th, 2015 | Author:

Bài viết ngày Xuân,

Tôi ăn Tết Congo, ăn tết thật!

Nguyễn Đăng Hưng

Tôi không hiểu vì sao và từ đâu người Việt có ngạn ngữ Tết Congo?

Theo cách hiểu thông thường Tết Congo không có trong lịch của người Việt nam và khi muốn nói đến điều gì đó không thể xảy ra, người ta thường nói “chờ đến Tết Congo”.

Nhưng tôi có cái may mắn lạ thường là được ăn Tết Việt Nam tại xứ Congo.

Xin kể ra đây đầu đuôi câu chuyện.

 

more…

Category: Bài viết, Tiểu phẩm, Văn học  | Tags:  | Comments off
November 04th, 2014 | Author:

 

CHÚ CHÓ TRUNG THÀNH


Khổng Văn Đương

Hồi tôi mới độ 15 tuổi, bố tôi mang về một con chó đực. Con chó có bộ lông trắng, đôi mắt màu nâu đen rất đẹp. Năm đó mất mùa đói kém, gia đình tôi phải thường xuyên ăn độn khoai sắn. Lạ lùng thay, con chó này cứ lớn phổng phao, mượt mà. Nó phải nặng đến 15kg. Cũng như nhiều gia đình khác, những con chó nuôi đều không được đặt tên. Nó là loài vật, nên vô danh !  Mỗi lần muốn gọ…i, chỉ cần :  “Êu, Êu” là nó xuất hiện, ve vẩy đuôi, miệng rít lên những tiếng như tiếng rên, rất dễ thương ! Thường ngày, khi không có ai cần đến, nó nằm khoanh tròn trong gậm giường, đầu hướng ra phía cửa. Có khách lạ, nó sủa lên vài tiếng báo hiệu. Còn là người quen thân, nó vùng dậy, xông ra, vẫy đuôi rối rít và kêu lên mừng rỡ.
Từ ngày mua được con chó này, nhà tôi như được bình an hơn. Cha tôi quý con chó lắm. Mùa đông giá rét, ông lấy một chiếc bao tải quấn quanh mình, giữ ấm cho nó. Những ngày hè nóng nực, ông mang nó ra ao tắm cho sạch lông. Nhà tôi nghèo như thế, vậy mà đôi khi ông vẫn đi đâu đó tìm được một khúc xương mang về cho nó gặm. Con chó rất quyến luyến cha tôi, suốt ngày luẩn quẩn bên ông.

more…

Category: Bài viết trích từ báo chí, Tiểu phẩm, Văn học  | Tags:  | Comments off