Tag-Archive for » Thoát Trung «

September 30th, 2017 | Author:

hc3

LÀM GÌ, TRAO ĐỔI VỚI PHẠM NGUYÊN TRƯỜNG

PHẠM NGUYÊN TRƯỜNG và NGUYỄN HUỆ CHI

Phạm Nguyên Trường xem xong bộ phim THE VIETNAM WAR và suy nghĩ về lịch sử dân tộc như sau:

1. Nếu Việt Nam “được” người Anh cai trị thì tốt hơn.

2. Tổ tiên tôi, những người sinh ra, sống và chết trước năm 1858 (khi Pháp bắn vào Đà Nẵng) đã được sinh ra, sống và chết chẳng khác gì những người được sinh ra, sống và chết sau năm 938, tức là khi Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán, dựng lên quốc gia mà sau này có tên là Việt Nam. Người Pháp đã nắm tóc người Việt Nam để lôi tổ tiên của chúng ta ra khỏi đêm trường tăm tối, cả trong lĩnh vực trị quốc, giao thông, học hành, thi cử… nhưng rất ít người Việt Nam lúc đó hiểu được chuyện này. Không những không hiểu mà còn kịch liệt chống đối.

more…

Category: Bài viết trích từ báo chí, Chính luận  | Tags:  | Comments off
June 28th, 2014 | Author:

Thoát Trung hay giã từ nền văn hóa quỳ lạy

 Lê Phú Khải

Có lần, Hán Cao Tổ Lưu Bang (202 trước Công nguyên) nói với Lục Giả: “Ta ngồi trên lưng ngựa mà có được thiên hạ thì cần gì phải học Thi, Thư…”. Nhưng rồi Hán Cao Tổ cũng nghe lời khuyên của Lục Giả trọng dụng kẻ sĩ, đề cao Nho giáo để củng cố ngai vàng. Đến đời Hán Vũ Đế (140 trước Công nguyên) thì đạo Nho trở thành quốc giáo. Khổng Tử (sinh năm 551 trước Công nguyên, thọ 73 tuổi), người được xem là sáng lập ra Nho giáo được tôn lên bực thánh, trở thành Vạn thế sư biểu (người thầy của muôn đời).
Điều cốt lõi của Khổng giáo là lý thuyết về người quân tử, tức kẻ cai trị đất nước (quân là cai trị, quân tử là người cai trị). Theo Khổng Tử thì người quân tử phải biết tu thân, phải có đạo đức và biết thi, thư, lễ, nhạc… Tu thân rồi, người quân tử phải dấn thân hành động: tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Người quân tử phải chính danh để cai trị đất nước. Các triều đại phong kiến sau này đều triệt để khai thác Khổng giáo, họ biến đổi, “gia cố” Nho giáo thành một triết thuyết cực đoan có lợi cho giai cấp thống trị. Chữ đạo của Khổng Tử là những mối quan hệ phải có trong xã hội thời đó như đạo vua-tôi, cha-con, chồng-vợ, anh-em, bạn hữu… sau này chỉ còn ba quan hệ vua-tôi, cha-con, chồng-vợ với cái logic phản động và phản dân chủ nhất: quân sử thần tử, thần bất tử bất trung (vua bảo chết, thần không chết là bất trung); phụ sử tử vong, tử bất vong bất hiếu (cha bảo con chết, con không chết là bất hiếu); với phụ nữ thì: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử (ở nhà thì phải theo cha, lấy chồng thì phải theo chồng, chồng chết phải theo con). 

more…