
Hình chụp tại Hội Nghị cơ học tính toán tại Bác Kinh cùng các nhà khoa học Trung Quốc và Ấn độ
Chữ Quốc Ngữ,
Việt Nam và Trung Quốc
GS Nguyễn Đăng Hưng
Chị Thanh Vân thân quý!
Một lần nữa đọc bài của chị, tôi có cảm tưởng như chị là cây đàn bầu rung lên tiếng vọng của cha ông, của ngàn xưa, ngay những ngày mà dân tộc ta bị bủa vây bỡi những ám ảnh của một cơn đại hoạ như sắp ập đến : lãnh hải bị xâm chiếm, ngư dân bị giết hại, văn hoá bị hà hiếp và những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống tấp nập hiện ra như những đàn dơi nhởn nhơ giữa ban ngày, sẳn sàng ào đến nhân ngày đại lễ…
Tôi rất tâm đắc với những suy nghĩ của chị, nó rất Việt Nam, rất mới, đến từ một phụ nữ hiểu biết nhiều về người Hán vì đã sống nhiều năm tại Trung Quốc.
Riêng cá nhân tôi, là nhà khoa học, chuyên nghiên cứu về một ngành chẳng có chút nào là văn học, rất xa với sử học, nhưng tôi chia sẻ từng câu chữ của chị vể Trung Quốc, về tương quan giữa người Hán và dân tộc ta.
Tôi may mắn gắn bó với một nước tại châu Âu, có nền khoa học phát triển, có chính sách hỗ trợ các nhà khoa học rất ư là hữu hiệu, không biết kỳ thị là gì, màu da sắc máu hay giai cấp hay thành phần lý lịch. Tôi được tài trợ sang Trung Quốc nhiều lần, qua Đại Liên, đến Bắc Kinh, qua Tây An, xuống Nam Kinh qua Thượng Hải ghé Hàn Châu, Tô Châu, để về Việt Nam ngang qua Hồng Kông và Quảng Châu…
Tôi vốn ngưởng mộ văn hoá Trung Quôc từ thời vị thành niên, vì đam mê đọc truyện Tàu. Nhưng một lần đi tham dự một Hội Nghị cơ học đuợc tổ chức tại Thương Hài, đuợc bố trí ở trong một khách sạn 5 sao, một khách sạn quốc tế mà người phục vụ, từ các cô ngồi tại sãnh tiếp tân cho đến các nhân viên hầu bàn, không có người nào xử dụng được một ngôn ngữ quốc tế.
Việc gọi món ăn đối với chúng tôi là những giây phút bi hài. Chúng tôi đã như người câm, người mù, người điếc vì chúng tôi không nói đuợc, không nghe được, không đọc đưọc tiếng Quan thoại và bản thực đơn không giúp gì đuợc chúng tôi. Chúng tôi cố ra dấu ra hiệu đủ thứ nhưng vô vọng. Mấy tay hầu bàn còn xấc xược biểu môi nhìn về phía tôi. Tôi hiểu ngay họ ý ngạo mạn, cho tôi cũng là ngưòi da vàng, tóc đen như họ mà không biết tiếng Tàu !
Tôi chẳng nói gì được chi gọi là đáp trả, chỉ đề nghị với các đồng nghiệp là nên đi nhìn những bàn khác đã có thức ăn rồi chỉ định và bảo người hầu bàn ghi… Thế cũng được việc…
Hôm ấy lần đầu tiên tôi mới ý thức rất rõ là với chữ quốc ngữ, người Việt chúng ta rất gần các nước Tây phương. Ta gần họ hơn Trung Quốc !
Chúng ta đã thoát ra khỏi vòng cương toả của chữ Hán, của đạo Nho.
Chúng ta ở sát sường bên cạnh Trung Quốc mà văn hoá có thể dễ dàng vươn ra thế giới các nước tiên tiến ! Thật là một thãm hoạ nếu chúng ta diên rồ, cố tình bẻ cong lịch sữ, quay về với quá khứ khắc khe của ngàn năm Hán thuộc…
Dĩ nhiên là các giaó sỹ người Pháp, người Bồ Đào Nha sang Việt Nam đem đến chữ quốc ngữ đã chỉ nghĩ đến tiện ích của việc truyền đạo Cơ đốc. Họ đâu có ngờ đã bắt một chiếc cầu mà vô tình hằng trăm năm sau, và sau này mãi mãi dân tộc Việt Nam sẽ trường tồn như vậy, là người bạn Á Châu ở xa nhưng rất gần gủi họ. Và con em chúng ta chỉ cần sáu tháng là biết đọc, biết viết… Và người ngoại quốc ai đến Việt Nam cũng đọc được các tên đường khi ngao du trên các khu phố. Không như chúng tôi, khi du lịch Trung Quốc, vật vờ lạc lối, nếu quên ghi rõ trên miếng giấy địa chỉ khách sạn bằng tiếng Trung Quốc…
Liège ngày 21/09/2010
Recent Comments