Saturday, March 01st, 2008 | Author: GS Nguyễn Đăng Hưng

Bài ca hạnh phúc

Không em đời sẽ ra sao

Buổi đầu gặp gỡ như vào thời gian

Phút giây dừng lại phím đàn

Không em héo uá như ngàn rừng thiêu

Không em héo hút con tim

Có chăng thì chỉ nỗi niềm vu vơ

Gặp em nào có ai ngờ

Anh như hiểu được bến bờ thế nhân

Từ nay trên bước đường trần

Qua em mới biết bản thân con người

Qua em mới hiểu lẽ đời

Như soi đêm tối bên trời trăng sao

Suối trong con nước ngọt ngào

Lời ru ý gợi xuyến xao tâm hồn

Trời trưa hay buổi hoàng hôn

Trời trong hay buổi mưa dồn gió bay

Có em mới hiểu từ nay

Tình yêu không chỉ là cây đèn dầu

Cây đèn heo hút đêm thâu

Còn anh trong cõi nhiệm mầu cơn say

Nhẹ nhàng em khẽ cầm tay

Lòng anh hội mở như ngày còn thơ

Mong manh ơi những đường tơ

Câu ca hạnh phúc bên bờ đau thương

Tiếng than còn xé đêm trường

Đàn khuya gảy khúc còn vương ý sầu

Cuộc đời bao nỗi bể dâu

Mà anh vẫn tưởng mặc dầu lời xưa

Có chiêm bao cũng bằng thừa

Vành khuyên rời bến lau thưa vào đời

Câu ca hạnh phúc kiếp người

Có em, có trọn cõi trời yêu thương

(Phỏng theo ý thơ Aragon, tặng Huỳnh Mai để ghi lại những ngày lênh đênh trôi dạt, 1980)

Tags: Category: Thơ
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

3 Responses

  1. Bài thơ tiếng Pháp có tên sau đây:
    PROSE DU BONHEUR
    Louis Aragon
    ………………………………….
    …………………………………
    Que serais-je sans toi qui viens à ma rencontre
    Que cette heure arrêtée au cadran de la montre
    Que serais-je sans toi qu’un coeur au bois dormant
    Que serais-je sans toi que ce balbutiement

    J’ai tout appris de toi sur les choses humaines
    Et j’ai vu désormais le monde à ta façon
    J’ai tout appris de toi comme on boit aux fontaines
    Comme on lit dans le ciel les étoiles lointaines
    Comme au passant qui chante on reprend sa chanson
    J’ai tout appris de toi jusqu’au sens du frisson

    J’ai tout appris de toi pour ce qui me concerne
    Qu’il fait jour à midi qu’un ciel peut être bleu
    Que le bonheur n’est qu’un quinquet de taverne
    Tu m’as pris par la main dans cet enfer moderne
    Où l’homme ne sait plus ce que c’est qu’être deux
    Tu m’as pris par la main comme un amant heureux
    ………………………………………………………………
    ………………………………………………………………
    Qui parle de bonheur a souvent les yeux tristes
    N’est-ce pas qu’un sanglot de la déconvenue
    Une corde brisée aux doigts du guitariste
    Et pourtant je vous dis que le bonheur existe
    Ailleurs que dans le rêve, ailleurs que dans les nues
    Terre terre voici ses rades inconnues …

  2. Cô rất hạnh phúc vì đã gặp được Thầy và cảm nhận được tình yêu của Thầy dành cho cô.Uhm,Một tình yêu đáng để mơ ước!

  3. 1. Bài này đã đã được chọn đăng trên trang web dưới đây:
    http://my.opera.com/TU1/archive/monthly/?day=20070113
    2. Có điều khá thú vị về bài thơ này. Trong những chuyến đi về giảng dạy tại TP.HCM và Hà Nội mới đây, trong những năm 2000, tôi có lần phải chờ chuyến bay tại phi trường Nội Bài. Hàng không VN lâu lâu không cất cánh như đã hẹn. Để thời giờ nhanh trôi qua, tôi mon men tới các cửa hàng lưu niệm mua quà và trò chuyện với người bán hàng… Câu chuyện chuyển qua văn thơ vì hai cô bán hàng lịch lãm là những cô gái say mê văn học… Chuyện xảy ra là không hiểu hứng cảm đến độ nào, tôi đề nghị với hai cô này nghe tôi ngâm một bài lục bát thơ tình của “một người bạn thân của tôi”. Sau khi nghe xong, hai cô đòi tôi cho biết tên tác giả và nói rằng, nếu gặp được một người đàn ông làm tặng mình một bài thơ như thế thì sẽ bỏ hết để đi theo, bất cứ hang cùng ngõ hẻm nào cũng nguyện là người đứng bên cạnh, nâng khăn sửa túi! Và tôi phải lấy cớ phải lên máy bay ngay để từ giả hai cô, vì điều đáng ngại là vợ tôi sẽ không để tôi về Việt Nam thường xuyên như bấy lâu, nếu câu-chuyện-vui ấy có đoạn tiếp!…”

Leave a Reply » Log in