Home > Thơ > Thơ - Mơ

Thơ - Mơ

March 20th, 2008 Leave a comment Go to comments

Anh chưa bao giờ quen em
Chưa bao giờ biết
Nhưng viết bài thơ anh vẫn để tặng em
Chuyện chúng mình anh cứ thức trắng đêm
Anh ao ước để rồi mong nhớ
Sao em đến rồi em không ở ?
Sao em đi anh không giữ không van ?
Sao ngàn năm em xuất hiện một lần ?
Và trần thế tìm nhau khó quá !
Có phải em là gió ngàn hoa lạ
Thoảng một giây sưởi ngọt giá băng
Có ước ao, ao ước nào bằng
Ao ước rằng em trở lại
Thơ cho em trao về muôn tinh cầu tình ái
Ngồi trông em đốt vạn nến thời gian
Và lời thơ là hơi thở nhẹ nhàng
Nghe ngây ngất như đôi môi nồng cháy
Hãy lại gần anh để anh không thấy !
Hãy đi xa để anh nhớ anh mong !
Ở cuộc đời không có, có không
Sao anh vẫn muốn rằng em có.
1957

Nhac Mo trang 1
“Võ Tá Hân phổ nhạc”

Nhac Mo trang2
“Võ Tá Hân phổ nhạc”
http://www.hanvota.com/nhac/Frame_Indices/index_CD.htm

  1. March 20th, 2008 at 01:17 | #1

    chúc giáo sư những ngày ở Bỉ sức khỏe, hạnh phúc bên gia đình!
    Trung Hiếu, báo Pháp Luật TP.HCM

  2. March 20th, 2008 at 03:53 | #2

    Đây là bài thơ tôi làm khi còn học trung học. Hồi ấy, những năm đệ ngũ, đệ tứ tôi theo học trường Pétrus Trương Vĩnh Ký. Mỗi ngày tôi đạp xe từ nhà tôi ở Phú Nhuận đến trường, ngang qua, có khi trường Gia Long (nay là Nguyễn thị Minh Khai) có khi trường Marie Curie, các trường dành cho nữ sinh thời bấy giờ. Và những tà áo trắng,những chiếc váy hồng là nguồn cảm hứng cho bài thơ này. Năm 2004, nhân dịp gặp gỡ Việt kiều năm châu, sau những giờ thảo luận sôi nỗi,trong những giây phút giải lao tôi có đọc bài thơ này cho bạn bè nghe chơi. Nhạc sỹ Võ Tá Hân, cũng có mặt hôm ấy có đề nghị tôi chép lại vội vàng trên một trang giấy cũ. Một tuần sau ngày chia tay, tôi đã nhận được bản nhạc trên đây.

    Nhạc sỹ Võ Tá Hân cũng nhắn với tôi là sau khi nghe bản Mơ anh Bửu Thắng ở Thụy Sỹ thấy rằng bài Mơ có gì hao hao như bài “LES PASSANTES” của Georges Brassens với ca từ như sau:

    Les passantes

    Je veux dédier ce poème
    à toutes les femmes qu’on aime
    pendant quelques instants secrets,
    à celles qu’on connait à peine,
    qu’un destin différent entraine,
    et qu’on ne retrouve jamais.

    A celle qu’on voit apparaitre
    une seconde à sa fenetre,

    et qui, preste, s’évanouit,
    mais dont la svelte silhouette
    est si gracieuse et fluette
    qu’on demeure épanoui.

    ….

    Mais si l’on a manqué sa vie,
    on songe, avec un peu d’envie,
    à tous ces bonheurs entrevus,
    aux baisers qu’on n’osa pas prendre,
    aux coeurs qui doivent vous attendre,
    aux yeux qu’on n’a jamais revus.

    Alors, aux soirs de lassitude,
    tout en peuplant sa solitude
    des fantomes du souvenir,
    on pleure les lèvres absentes
    de toutes ces belles passantes
    que l’on n’a pas su retenir.

    Thật tình, khi làm bài thơ, tôi chưa hề được nghe bản nhạc này!

  1. No trackbacks yet.