Bên thềm hoa phượng đỏ
Âm thầm theo bước chân em
Mùa hoa sấu trắng nửa thềm nắng hanh
Khéo vô duyên quá nên đành
Nhặt hoa phượng đỏ chắp thành đôi môi
Đường xưa luống những ngậm ngùi
Em đi đạp cả một trời thư sinh
Trăm năm tôi một bóng hình
Trăm năm em vẫn vô tình không hay
Trưa hè hanh nắng hôm nay
Cho tôi nhặt cánh phượng bay ngang thềm
Hoa mùa đỏ như máu tim
Người yêu áo trắng có tìm được đâu
Bài thơ nón lá che đầu
Trăm năm tôi một mối sầu tháng tư.
Sài gòn 1958

Lời bình luận mới đến