Thơ - “Tôi bây giờ”, Nguyễn Đăng Hưng, Liège 1963
Không, cho tôi yêu cô độc
Ngày hôm nay đêm hôm qua
Đôi mắt buồn dĩ vãng
Chết một lần một hết dư hương
Điếu thuốc dài ngày tháng
Khói bay rồi, lửa ngấm bay theo
Đôi bàn chân khép lại
Tiếng chào, tiếng nói chưa quen
Bước chân non dại
Cái nhìn tràn lạnh ướt vai
Tôi có đấy, cũng chẳng màng
Cũng chẳng để cho ai

“Cánh hồng trước gió”, tranh của Dương Văn Thành
Cũng chẳng ước ao, si mê, tận hưởng
Bước vọng về vang động bước chân đi
Ai hỏi chuyện hôm nay
Tôi không bao giờ kể
Mấy nỗi buồn rơi rớt đêm khuya
Như là tất cả
Cà phê, quán trọ, cư xá sinh viên
Đâu nào có
Ngày ngày nhác thấy hư không
Trời mưa da diết
Hai thân gầy bên ghế công viên
Bảo yêu nhau tha thiết
Bao giờ mới biết yêu nhau ?
Đừng hẹn hò
Ai đợi ? Ai trông ?
Mắt em trong soi vạn cõi lòng
Tôi nước mắt tình yêu mười tám
Ta là bạn, tôi nhìn theo
Áo mỏng cánh tay ngang
Chào nhau mai mốt ngại ngùng
Kẻ mới đến đâu còn âu yếm quá
Tình yêu nay đong nhiều hay ít ?
Bóng em về tha thướt bên song
Điệu kèn trompette hỏi han đưa đón
Mấy căn phòng nhảy hát vô duyên
Có gần lắm, có yêu nhau, gối tay chủ nhật
Thứ hai về tẩm liệm chiếc hôn !
Thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu
Sáng chiều đổ kiểng cho hay
Mà ai hay, mà ai biết, mà ai say
Chút khoảng trống không còn chân đứng nữa
Và đi mất không còn vương víu nữa
Sách vở dài xa cát bể đông
Tìm nhé, yêu nhé, biên thư nhé !
Tôi gục đầu đếm mấy ngón tay
Tôi khóc đêm nay
Không, không, cho tôi yêu
Những vì sao
Những vì sao chưa bao giờ giăng mọc
Những vì sao khuất lặn tự thuở nào
Một vầng trăng không vừa tay với
Trăm ngả đường đơn vị thiên văn
Tôi sẽ bước đi không phút giây chờ đợi
Bóng mình và bóng ai ơi !
Liège 1963

“Khỏa thân”, tranh của Dương Văn Thành
Recent Comments