Thơ Nguyễn Đăng Hưng, Sài Gòn 1959, Quỳnh Hợp phổ nhạc 50 năm sau, tháng 2 2009
Tuổi mười tám
Tôi vẫn yêu những nàng con gái
Như người ta yêu sao yêu trăng
Cái nhìn lần đầu tôi hoá dại
Không biết nói chỉ cười
Đêm nằm bực mình tiếc rẻ
Tôi nghĩ nhiều về bóng giai nhân
Hôm qua mình sao chim sẻ
Bây giờ chuyện ái ân !
Những nàng đi rồi những nàng đến
Trông họ xinh tôi thấy đáng yêu
Tôi bảo người quen tôi chỉ mến
Mến không phải là yêu
Rồi họ cũng đi, tôi tìm khắp cả
Và càng ngày tôi càng thấy cô đơn
Tuổi mười tám ít khi được yêu trả
Tôi đã thấy tuổi hờn
Hôm nay mấy rồi tôi quên mất
Yêu bao người tôi chẳng nhớ bao nhiêu
Tôi vẫn thấy mình còn trong còn trắng
Còn chưa hề hay biết tình yêu.
Sài Gòn 1959

“Quỳnh Hợp phổ nhạc”

“Tranh của Đỗ Huy Tuấn: “reminiscence”"
Recent Comments