Tuesday, May 23rd, 2017 | Author:

P8

THƠ NGUYỄN ĐĂNG HƯNG: LY TAN

LỜI DẪN.
Tôi vừa tìm lại trong cuốn sổ tay đã cũ (nhưng đã theo tôi khắp nơi, với bao lần dời nhà đổi chỗ), bài thơ này viết vào tháng 7/1959
Bài thơ khá dài (48 câu) sáng tác đã gần 60 năm mà chưa xuất hiện ở bất cứ ở đâu!
Ngay cả trong 4 tập thơ cá nhân tôi đã xuất bản cũng không có bài này!
Tôi viết như một ký sự thực tế sau khi ghé lại thăm trường cũ!
Có lẽ vì cảm thấy lời thơ còn non nớt, ý thơ chưa điêu luyện nên tôi ngại trình làng!

Nhưng gần đây sau khi đọc cho mọt nhà báo nghe, một người am hiểu văn học, tôi được khen làm tôi tự tin. Người này còn bảo khi đặt tựa bài là LY TAN, bài thơ vận vào đời tôi như một định mệnh mà chính tôi đã tiên đoán!
Thật vậy, một năm sau tôi lên đường đi du học trời Âu. Và từ ngày ấy, vật đổi sao dời, chiến tranh khốc liệt, bạn bè lưu lạc khắp năm châu, tôi đã không gặp lại được các bạn cùng lớp cũ nữa!

Nhân lúc hè về, Sài Gòn nóng bức na ná như cách đây 58 năm trước, hoa phượng đang nở rộ trên các nẽo đường, tôi quyết định công bố bài thơ LY TAN lên phây và blog! …

 

LY TAN

Cuộc trần thế tan tan, hợp hợp
Ôi bao giờ sống lại những ngày qua
Hôm nào đây còn vui kiếp niên hoa
Rồi phượng nở cho mỗi người mỗi ngả
Rồi phượng nở để cùng um lửa hạ
Đốt những ngày những tháng, những cỏ cây
Nướng những hoa, những trái đỏ gắt gay
Và sinh vật, luộc như hầu chảy mỡ!
Đến không gian, ép đến gần nghẹt thở
Chỉ một màu ở khắp cả nơi nơi
Và xa nhau, còn đâu nữa ta ơi
Thế là hết, những phút giây đầm ấm
Thế là hết, chừ non cao bể thẳm
Biết ngày nao trên muôn vạn nẻo đường
Biết ngày nào dời muôn hướng, ở muôn phương
Ta sum hợp ? Chắc hão huyền lắm nhỉ ?
Lòng miên man một mối sầu vạn kỷ
Gần nhau chi để mãi mãi xa nhau ?
Trời vẫn cao và cây cỏ nghẹn ngào
Gió vẫn đứng và không gian nín bặt.

***

Tôi nơm nớp và hai tay nắm chặt
Mường tượng ra những hình ảnh vừa qua
Mái trường yêu kia mới đó đã xa
Huyết phượng đỏ ngầu rơi trên đám cỏ
Cánh cửa đóng im lìm như nín thở
Ôi đâu còn, những bóng dáng xinh tươi
Ôi đâu còn, chạy nhảy với vui cười
Thềm gạch đó không rêu phong mà tẻ lạnh
Nào những bước chân, chao ôi hiu quạnh
Một con chim khẽ mấy tiếng rồi bay
Nắng cứ hầm hầm xối xả gắt gay
Tôi tiến lại đưa mắt nhìn lớp cũ
Dãy bàn ghế nằm dài như ru ngủ
Chiếc bàn thầy vẫn nguyên vẹn như xưa
Chỗ tôi ngồi như ngơ ngác, thờ ơ
Tôi đã cũ, nó đang chờ kẻ khác

***

Những hình ảnh tuôn trào như suối thác
Vào óc tôi, làm run rẩy thân tôi!
Hình ảnh mới đây ngỡ đã lâu rồi
Những kỷ niệm, phải chừ đây kỷ niệm.
Tôi bước đi mau, hận sầu cực điểm
Biết ngày nao trên muôn vạn nẻo đường
Biết ngày nào đời muôn hướng, muôn phương
Ta sum hợp? Chắc hão huyền lắm nhỉ?
Sống trôi nổi, hẳn có ngày ta nghĩ
Đến ngày xanh, chắc ta sẽ nghẹn môi
Kiếp hoa niên trong trắng đã qua rồi
Ta tiếc nuối: chẳng bao giờ trở lại!

Sài Gòn tháng 7/1959

___

P9 P10 P14 P15 P16 P17

Tags: Category: Thơ
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. Both comments and pings are currently closed.

Comments are closed.